Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi!
C12

Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:15:58 | Lượt xem: 2

18.

 

Sau khi tên đầu vàng dần cho một trận, quả nhiên thêm một đống tài nguyên.

 

Chỉ cần giữ chặt viên gạch vàng trong tay, cuộc sống sẽ dễ như ăn cháo.

 

Ngày thứ ba, đường cũ, hẹn gặp tên đầu vàng.

 

Bây giờ tình nguyện tới nữa.

 

Không cả, tìm thì để tới tìm .

 

Sau khi tan học, canh lúc chỉ một liền nhảy cản đường.

 

“Ê, thằng đầu vàng .”

 

“Lại là mày nữa hả?”

 

, mày bằng nổi một ngón chân của Giang Bạc Tự, đánh tao nè!”

 

“Mặc xác mày.” Đầu vàng định bỏ .

 

nhón chân, một nắm chặt cổ áo của đầu vàng: “Đánh tao !”

 

Đầu vàng sụp đổ, đầu vàng trở nên bối rối.

 

Đầu vàng giận dữ đẩy .

 

“Rốt cuộc mày như nào mới chịu bỏ cuộc hả?!”

 

tuy ngã xuống đất nhưng ánh mắt vẫn quật cường: “Xin Giang Bạc Tự.”

 

“Con mày chứ…”

 

Đầu vàng tức giận đến mức đường quyền với cái thùng rác.

 

“Bệnh thần kinh! Thần kinh!!”

 

 

Liên tiếp mấy ngày Giang Bạc Tự đến lớp.

 

Mỗi ngày đều vui.

 

Cho nên mỗi ngày đều tìm đầu vàng khiêu chiến.

 

Một hai , trong trường chậm rãi tin đồn, thích thầm tên đầu vàng, ngày nào cũng tìm tỏ tình.

 

đầu vàng chướng mắt , ngày nào cũng đánh một trận.

 

trở thành con ch.ó l.i.ế.m nổi tiếng trường, l.i.ế.m hết đến khác.

 

quan tâm.

 

Chỉ cần hưởng ké vận may, còn quan tâm khác gì.

 

Mấy ngày nay đầu vàng cho ăn đấm, tiết kiệm một khoản đủ để đặt cọc một căn hộ.

 

một vấn đề là, kính mắt mỗi ngày đều bể nát.

 

Tiếp tục như thế cũng cách, để thể duy trì phát triển bền vững, buộc chi một khoản lớn để mua kính áp tròng đeo.

 

Ngày thứ bảy.

 

Tết Nguyên đán sắp đến, tiết trời ngày càng lạnh giá, thở cũng đóng băng tới nơi.

 

Sáng sớm gội đầu, kịp sấy khô nên xõa tóc đến trường.

 

Một nam sinh hàng ghế phía cản .

 

“Bạn học tìm ai… Đệt! Hạ Kim Triều? Sao tự nhiên hôm nay tròng mắt to lên thế?”

 

Gương mặt nam sinh như đang thấy quỷ .

 

Có cần như trời?

 

đầu về phía chỗ .

 

Mới phát hiện, Giang Bạc Tự trở .

 

Cậu đang sách. Tóc cắt ngắn một chút, sạch sẽ nhẹ nhàng thoải mái, mấy ngày gặp hình như còn trai hơn nữa.

 

Nghe âm thanh mặt, Giang Bạc Tự ngước mắt lên, phát hiện là thì giật .

 

Xung quanh yên tĩnh, dường như thể thấy tiếng tim đập thình thịch.

 

Hơi do dự một chút, mỉm với : “Cậu đến ?” 

 

“Ừm.” Giang Bạc Tự gật đầu, xem như đáp .

 

nhiều điều, nhưng như lẽ chỉ khiến chán ghét hơn thôi nhỉ?

 

Thế là lời đều nuốt xuống bụng, im lặng trở về chỗ .

 

Bầu khí hổ vô cùng.

 

Giang Bạc Tự một chút, đột nhiên hỏi: “Sao đeo mắt kính?”

 

Giang Bạc Tự đang quan tâm ư?

 

Lòng rạo rực, tim đập thình thịch.

 

Rất nhanh bình tĩnh .

 

Cậu hỏi cái , lẽ bởi vì bộ dạng đeo kính của quái dị.

 

mím môi nhẹ: “Đột nhiên đổi phong cách chút thôi.”

 

“Ừ.”

 

Cậu cụp mắt, thở nhẹ.

 

hỏi : “Còn ? Sao mấy bữa nay học thế?”

 

“Viêm ruột thừa cấp tính, nhập viện mấy ngày.”

 

Tay khựng , kinh ngạc .

 

Giang Bạc Tự vẫn là bộ dáng bình thản , im lặng sách giáo khoa.

 

“Ồ.” gật đầu, im lặng lấy sách .

 

Trong lòng trống rỗng.

 

Quả nhiên từng bước thế giới của Giang Bạc Tự.

 

Không phương thức liên lạc, cũng quá khứ , thậm chí sinh nhật , bệnh thế nào, cũng chẳng quyền tới.

 

.” Giang Bạc Tự bỗng sang , dùng ngón tay búng nắp bút, “ , gần đây tìm Chung Dịch Minh ở lớp 4.”

 

Tên của đầu vàng xuất hiện trong miệng Giang Bạc Tự đúng là khiến ngạc nhiên.

 

Không ngờ học mấy tin đồn .

 

bật , hổ: “Ờm, đúng là chuyện như . Mình tìm chút việc.”

 

“Tránh xa chút.”

 

Hả?

 

mơ màng Giang Bạc Tự.

 

Giang Bạc Tự rũ mắt lật sách, ánh mắt hàng mi che khuất, thấy rõ cảm xúc: “Sắp thi tuyển sinh đại học , đừng vì một tên côn đồ mà trì hoãn tương lai.

 

Mấy lời ý là ? Khuyên nhủ thiếu nữ lầm đường lạc lối?

 

Chẳng chê phiền ư? Sao nhắc nhở cơ chứ?

 

đến cùng trong lòng nghĩ gì, cũng dám hỏi, nên chỉ thể tiếp tục im lặng.

 

“Cảm ơn nhưng , sẽ tự chừng mực.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8