Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi!
C16

Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:15:54 | Lượt xem: 2

im lặng.

 

Nhất thời, một loại cảm xúc chua chát khó tả tràn ngập trong , nước mắt kìm mà tuôn

 

vội lau , gắng gượng nở nụ : “Cậu linh tinh gì thế? Hôm nay là Cá tháng tư hả?”

 

“Vừa nãy Chung Dịch Minh tới tìm .”

 

“Gì cơ?”

 

“Cậu với rằng, đang theo đuổi . Mỗi ngày đều tìm là vì xin .”

 

Đầu óc trống rỗng một chút.

 

Tên đầu vàng chứ, mấy lời với Giang Bạc Tự.

 

Không hiểu càng ấm ức hơn.

 

nghẹn ngào: “Cậu đừng nghĩ nhiều, tìm cũng mục đích của riêng . Cậu tỏ tình với là vì lý do đó ? Cái tính là gì đây? Trả ơn? Giang Bạc Tự, chán ghét ? Cậu phiền, bảo tránh xa chút cơ mà, giờ đang gì thế?”

 

Giang Bạc Tự chăm chú, vành mắt ửng đỏ, giọng cũng trở nên thiếu sức sống:

 

“Thật sự xin , xin vì những lời . mà, cho đến tận bây giờ cũng từng chán ghét .”

 

“Hôm đó như , chỉ là do tưởng dùng chọc giận u Dương Tự, khiến hối hận…”

 

“Thật sự xin …”

 

ngây ngẩn cả .

 

Trong lòng như sóng to gió lớn, từng chút từng chút đập thẳng mặt .

 

Là do u Dương Tự ư?

 

Ra là , cuối cùng cũng nhớ , Giang Bạc Tự đột nhiên đối xử lạnh nhạt với , hình như thật sự liên quan đến u Dương Tự.

 

Cái đêm mà Duyệt Duyệt đến chơi với , trong giây lát hình như thấy bóng dáng Giang Bạc Tự phản chiếu kính. khi đầu thì thấy ai nữa.

 

chỉ coi đấy là ảo giác, hóa thật sự là *.

 

*Chuẩn yêu nên đổi từ -> .

 

Cậu thấy tất cả.

 

Cũng để tâm đến.

 

Giang Bạc Tự, rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào: “Còn, còn Chu Vũ Thiến….”

 

“Vũ Thiến là em gái cùng khác cha của . Thật và em thiết lắm, em đến tìm vì mong sẽ trở về gặp .”

 

“Còn chuyện bánh đậu đỏ của khó ăn…”

 

“…. Thật sự xin , đó là lời thật lòng duy nhất….”

 

càng dữ dội hơn.

 

Tay chân Giang Bạc Tự luống cuống, nên gì mới .

 

Khóc đủ , hỏi: “Vậy chúng ở bên , lời còn tính ?”

 

“Đương nhiên là .”

 

Cậu , nhưng tự giễu nở nụ : “Chỉ là, lẽ từng , tiếp xúc gần với sẽ gặp xui xẻo…”

 

“Không mà!”

 

lao lồng n.g.ự.c Giang Bạc Tự: “Cậu đem cho bao nhiêu may mắn .”

 

Cậu giật , dùng sức ôm chặt lấy .

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8