Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi!
C17

Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:15:52 | Lượt xem: 2

22.

 

Đêm , mới buổi chiều xảy chuyện gì.

 

Hóa khi Giang Bạc Tự gặp Chu Vũ Thiến, lúc Chung Dịch Minh bắt gặp.

 

Chung Dịch Minh cho rằng Giang Bạc Tự đang hẹn hò với Chu Vũ Thiến, càng nghĩ càng giận nên lao đến túm lấy Giang Bạc Tự.

 

“Ông đây chỉ mắng mày một câu mà Hạ Kim Triều lăng mạ, ông đây bằng nổi một ngón chân của mày! Không xin mày, nhỏ sẽ bỏ qua cho tao. Còn mày thì , dám hẹn hò với khác cơ á? Mày xứng với công sức của Hạ Kim Triều ?”

 

Đây là nguyên văn lời của Chung Dịch Minh.

 

thật sự tưởng tượng nổi vẻ mặt của Chung Dịch Minh khi mấy câu đấy.

 

Cũng chẳng hiểu nổi thấy đáng .

 

Chẳng lẽ đánh nhiều quá nên nảy sinh tình cảm?

 

Tóm , Giang Bạc Tự xong mấy lời mới quyết định trở về lớp học tìm .

 

và Giang Bạc Tự thể ở bên còn cảm ơn .

 

Tiết tự học buổi tối, sang lớp 4 thêm chuyến nữa.

 

Chung Dịch Minh trông thấy thì vô thức trốn.

 

đem một cốc sữa sủi bọt thơm ngon đặt lên bàn : “Chung Dịch Minh, cảm ơn *.”

 

*Đoạn nu9 ơn nên xưng mày tao nữa

 

Hắn cốc sữa, dường như hiểu điều gì đó.

 

Đặt m.ô.n.g trở ghế , một tay khoác lên bàn học, cà lơ phất phơ uống một ngụm sữa: “Hở, gọi tao là đầu vàng nữa ?”

 

“Nếu thích, sẽ vẫn gọi như thế.”

 

“Cút.”

 

Thực thì con đến nỗi nào.

 

“Cậu đúng là .”

 

“Ông đây chả loại lành gì .”

 

Chung Dịch Minh nghiêng mặt uống sữa, nữa.

 

rời .

 

Sau khi tan học, Giang Bạc Tự tiễn về nhà.

 

Ở trạm xe buýt, chúng sóng vai lên xe.

 

“Không cần đưa đến tận nhà thật ?”

 

“Thật sự cần mà! Mẹ chờ sẵn ở trạm xe buýt , thấy thì coi như xong.”

 

“Vậy .”

 

Giang Bạc Tự tựa tấm biển chỉ đường, khẽ thở dài.

 

Trời mưa xong, ven đường mấy vũng nước đọng, một chiếc xe lao vút tới.

 

Giang Bạc Tự một tay kéo qua.

 

Nước văng tung tóe đầy đất, cũng may là dính lên .

 

“Cậu cẩn thận chút.” Cậu .

 

Thật là gần, gần đến mức tưởng như sắp hôn.

 

Mặt đỏ bừng, tim đập loạn xạ, dám nhúc nhích.

 

Ánh mắt Giang Bạc Tự chậm rãi dời xuống môi , dịu dàng mà mập mờ.

 

Gương mặt dần dần phóng đại, môi cách môi ngày càng gần.

 

Tiếng thắng xe vang lên ầm một tiếng, xe buýt tới .

 

tỉnh táo , vội lùi về một bước chuẩn lên xe: “Đi, đây.”

 

Cánh tai Giang Bạc Tự giữ chặt lấy.

 

Toàn bộ cơ thể nghiêng sang một bên.

 

Cậu cúi đầu, một nụ hôn ngắn ngủi rơi xuống, đó buông ngay.

 

Quá nhanh.

 

còn kịp cảm nhận gì hết mà.

 

“Mai gặp .” Giang Bạc Tự phất phất tay.

 

“Mai, mai gặp .”

 

bối rối bước lên xe, xuyên qua ô cửa kính thấy vẫn tại chỗ đưa mắt , bóng dáng ngày càng nhỏ dần cho đến khi khuất hẳn.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8