Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Giữa hạ chẳng ai hay
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-13 10:18:01 | Lượt xem: 2

Tháng mười hai, khi công ty của Cố Hoài lên sàn chứng khoán, đưa .

Máy bay đáp xuống Hồng Kông lúc sẩm tối.

Giữa phố xá đông đúc, nắm tay dạo khắp thành phố.

tại mua cho nhiều thứ như .

Mũ, quần áo, túi xách.

Những thứ nhất mặc lên , những thứ còn thì xách tay.

“Đừng xụ mặt mãi thế, lên nào.”

Cố Hoài vẻ vui, véo má , đội cho một chiếc mũ lông.

“Xinh quá.”

Những ngày đầu khởi nghiệp, từng đến Hồng Kông với Cố Hoài một .

Vào thời điểm đó, chúng nhiều tiền, trả nổi bốn con cho một đêm ở khách sạn, cũng trả nổi ba con cho một bữa cơm.

Cố Hoài dắt tay dọc bên bờ cảng Victoria, con tàu du lịch mà giàu bao trọn, im lặng hồi lâu.

Hôm nay, với : “Hạ Hạ, bao cả du thuyền , em ngắm cảnh đêm ?”

đút tay trong túi áo ở bến cảng, đội chiếc mũ len hình đầu cáo màu hồng đáng yêu, lạnh nhạt : “Sao cũng .”

Cố Hoài : “Được, coi như là cùng cũng .”

Công ty của sẽ đưa lên sàn chứng khoán ngày mai, chắc hẳn tối nay sẽ đắc chí.

Bến cảng Victoria càng hoành tráng và lộng lẫy hơn khi màn đêm buông xuống.

boong tàu du lịch, hóng gió, tiếng nhạc du dương do ban nhạc phía chơi vang vọng cả bầu trời đêm.

Cố Hoài đưa cho một cốc sữa nóng: “Em trong một lát , bên ngoài lạnh lắm.”

yên nhúc nhích.

“Hạ Hạ, đừng xa quá, an .”

Cố Hoài kéo , buộc mái tóc gió rối tung của , nhét chiếc mũ len ấm áp.

chằm chằm mặt biển sâu thảm, đột nhiên hỏi : “Nếu nhảy từ đây xuống thì ?”

“Lễ niêm yết của công ty sẽ gián đoạn nhỉ?”

Cố Hoài khựng , đó cúi ôm lấy .

“Hạ Hạ.” Mùi hương toát từ bao trùm lấy theo làn gió: “Nếu như , sẽ c.h.ế.t cùng em.”

: “Anh đang cái gì ? Ngày mai là ngày trọng đại của , sẽ nhảy xuống .”

Cố Hoài cũng chọc : “Vậy chúng trong , bên trong sẽ màn trình diễn piano mà em thích nhất đấy.”

để mặc nắm tay về phía ánh đèn trung tâm sự chứng kiến ​​của nhiều .

Tiếng đàn piano du dương vang lên.

Cố Hoài vẫn phong độ như năm nào.

Anh cúi đầu hôn lên trán : “Hạ Hạ, kỷ niệm mười năm vui vẻ.”

Hóa chúng ở bên mười năm.

“Có niềm vui bất ngờ gì ?”

Cố Hoài nắm tay : “Có chứ, nhưng chờ đến tối mai.”

: “Cố Hoài, cũng niềm vui bất ngờ cho .”

Đôi mắt đen láy của Cố Hoài dán chặt : “Thật hả?”

“Ừ.”

Có nhiều lúc thấy Cố Hoài thật buồn .

Từ khi chúng còn trẻ đến giờ, thứ đều đổi, hà cớ gì cứ cưỡng ép trở thành một đôi vợ chồng bằng mặt bằng lòng chứ?

Chuông điện thoại của Cố Hoài vang lên.

Không cần nghĩ cũng đó là ai.

mỉm : “Anh máy , đừng để trì hoãn việc ăn.”

Cố Hoài hôn lên trán , cầm điện thoại đến cách đó xa.

Khoảnh khắc , nụ mặt lập tức biến mất, xoay khỏi cabin.

Những cơn gió lạnh buốt thổi qua bến cảng Victoria ngợp vàng son.

lan can, cởi đôi giày cao gót tặng cho đặt ngay ngắn bên cạnh.

Cái lạnh thấm từ lòng bàn chân .

Cách đó xa vang lên tiếng chuyện điện thoại của Cố Hoài: “Yên tâm , đợi về sẽ kết hôn.”

Mọi thấy đấy, chuyện từ đầu đến cuối đều là vì lên kế hoạch cho tương lai của và Từ Thanh Ninh.

trời bắt đầu mưa từ lúc nào.

cởi mũ, sờ nó một hồi ném nó bóng tối.

theo, nó móc tàu, lăn tròn trôi dạt theo con sóng.

đến cửa sổ bên hông cabin, quấn trong chiếc áo khoác lông.

Trên màn hình điện thoại di động của là tin nhắn báo cảnh sát mà gửi.

Cố Hoài, bắt cóc .

Sau đêm nay, danh tiếng của sẽ hủy hoại .

Mấy phút , Cố Hoài đột nhiên lao lên boong tàu.

“Xin hỏi ai thấy vợ ?”

Anh tóm lấy một nhân viên tàu ngang qua, giọng bỗng trở nên hoảng loạn.

Một nhóm đông theo , xì là xì lồ, bằng tiếng phổ thông trôi chảy: “Đi ngoài …”

im nhúc nhích, thu trong góc, bọn họ hối hả tìm .

Cố Hoài thấy đôi giày cởi boong, sắc mặt lập tức tái nhợt.

chỉ xuống biển: “ thấy chiếc mũ của cô , ở đó.”

Cố Hoài bỗng nhiên cởi quần áo như phát điên , xung quanh ngăn .

“Sếp Cố, chúng nên để việc đó cho những chuyên môn thì hơn.”

Cố Hoài bắt đầu gầm lên: “Cô là vợ ! Trừ còn ai thật lòng cứu cô chứ?”

“Các thả ! tìm cô !”

Mọi ôm lấy eo , mạnh mẽ kéo .

“Bình tĩnh! Anh bình tĩnh. Trời tối lắm, nhảy xuống cũng tìm thấy .”

Cố Hoài hai mắt đỏ lên, như van lơn: “ thể, thể tìm , cầu xin các buông …”

Cố Hoài diễn kịch mặt mỉa mai.

Sao bao giờ phát hiện kỹ thuật diễn của Cố Hoài đến nhỉ?

“Sếp Cố, nhất định bình tĩnh, chúng sẽ báo cảnh sát giúp .”

Cố Hoài bệt xuống đất, một lời.

Thấy còn vùng vẫy nữa, buông tay, lấy điện thoại di động gọi cảnh sát.

Một giây tiếp theo, Cố Hoài trèo qua lan can.

Tiếng nước b.ắ.n tung tóe thể xuyên qua bóng đêm dày đặc.

ngơ ngác dậy, nụ môi vụt tắt.

Gió thổi qua boong tàu trống rỗng.

Cố Hoài biến mất .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8