Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Giương buồm ra khơi
7

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:00:30 | Lượt xem: 2

16.

Chỉ có Lâm Tĩnh Xu ở một bên đang cầm chung rượu với vẻ mặt do dự, không biết nên làm gì.

Công chúa vốn đang cao hứng, sắc mặt bỗng trầm như nước, giọng điệu có chút lạnh lùng: “Lâm cô nương có vẻ không hài lòng với loại rượu này?”

Các khuê tú xung quanh nghe thấy giọng điệu không tốt của công chúa đều nhìn sang, trong lúc nhất thời, bầu không khí vô cùng kỳ quái.

Tay cầm chung rượu của Lâm Tĩnh Xu đột nhiên khựng lại, lắc đầu liên tục: “Công chúa hiểu lầm rồi, tửu lượng của thần nữ không tốt, sợ uống quá chén sẽ bôi xấu danh tiếng của Phủ tướng quân. Hôm nay tẩu tẩu cũng uống rượu, nếu thần nữ cũng uống, sợ không chăm sóc được tẩu tẩu, xin công chúa thứ lỗi.”

Lời này vừa nói ra, Quận chúa An Ninh liền ôm bụng cười nói: “Lâm cô nương không biết tẩu tẩu ngươi là một con sâu rượu nhỉ! Ta còn đoán rằng nếu nàng cùng Tô tướng quân so tài thì sẽ khó phân cao thấp!”

Ta cầm chung rượu, giả vờ tức giận: “A tỷ, đã là chuyện thời thơ ấu rồi, sao tự dưng tỷ lại nhắc đến cơ chứ?”

Công chúa đích thân bưng chung rượu đưa cho Lâm Tĩnh Xu, Lâm Tĩnh Xu khẽ cau mày, vẻ mặt ai oán, tựa hồ như đã bị tủi thân nặng nề.

Công chúa không thể chịu đựng được nữa, nàng ném chung rượu trong tay xuống đất, lạnh giọng nói: “Nếu Lâm cô nương không thích bổn cung thì xin mời ngươi rời đi cho!”

Hô hấp của Lâm Tĩnh Xu ngưng trệ, nàng ta biết nếu hôm nay bị đuổi ra khỏi Phủ công chúa thì sau này sẽ vĩnh viễn không có chỗ đứng ở kinh thành. Lâm Tĩnh Xu không còn cách nào khác đành phải quỳ xuống nhận tội: “Công chúa điện hạ, chỉ là thân thể của thần nữ không thích hợp. Đại phu có dặn dò thần nữ muốn điều dưỡng tốt thì không nên uống rượu.”

Công chúa lạnh lùng liếc nhìn ta: “Đã như vậy, trong phủ ta có thái y, để bọn họ xem qua cho Lâm cô nương nhé? Trình độ y thuật của thái y nhất định có thể tìm ra bệnh tình của Lâm cô nương. Truyền khẩu dụ của ta, cho mời Hà thái y đến ngay lập tức.”

17.

Lâm Tĩnh Xu ngã khuỵu xuống đất, ta bước tới ôm nàng ta vào lòng, vờ như an ủi nhưng thực ra là đổ thêm dầu vào lửa: “Đều là lỗi của tẩu. Nếu biết muội không phù hợp thì dù thế nào tẩu cũng sẽ không đồng ý mang muội đến đây. Thật may là công chúa nhân từ cho mời Hà thái y, ngài ấy rất nổi tiếng về phụ khoa, để ngài ấy xem bệnh cho muội, muội sẽ nhanh chóng hồi phục thôi.”

Sự xuất hiện của Hà thái y khiến Lâm Tĩnh Xu kinh hoảng vạn phần, nàng ta ôm lấy bụng nhất quyết không cho Hà thái y xem bệnh. Ta nhẹ nhàng an ủi nàng ta nhưng lại khéo léo giữ tay Lâm Tĩnh Xu phụ Hà thái y.

Một lúc sau, Hà thái y bẩm báo với Công chúa Kim Lăng: “Công chúa không cần lo lắng, Lâm cô nương đã hoài thai được hai tháng, chỉ là trong thời gian đầu khi hoài nàng ưu tư quá độ, cần phải bảo dưỡng bản thân thật tốt.”

Lời nói của Hà thái y như sấm sét đánh giữa trời quang.

Một lúc lâu sau, Quận chúa An Ninh mới chế giễu: “Khó trách không thể uống rượu, nguyên nhân là do châu thai ám kết*, thật là vô liêm sỉ. Nhìn dáng vẻ hồ mị tử của ả ta đi, mặc một bộ bạch y đến Phủ công chúa, tục ngữ có nói ‘Muốn xinh đẹp thì mặc áo tang’**, ăn vận như thế này là muốn quyến rũ ai?”

*(Châu thai theo Vương Bột 王勃: Phách tán châu thai một; Phương tiêu ngọc thụ trầm 魄散珠胎沒; 芳銷玉樹沉 (Thương Bùi lục sự táng tử 傷裴錄事喪子). Tỉ dụ bào thai – theo hanzzi)

**(Nếu muốn đẹp thì mặc áo tang: Bản gốc là “yếu tưởng tiếu, tam phân hiếu” (要想俏, 三分孝) = “nếu muốn đẹp, ba phần hiếu”. Câu này được lấy từ câu tục ngữ “Nam yếu tiếu, nhất thân tạo; nữ yếu tiếu, tam phân hiếu”, ý là nam muốn đẹp thì mặc cây đen, nữ muốn đẹp thì mặc cây trắng (của tang phục). Chữ “hiếu” (孝) ở đây là “hiếu thảo”, nhưng cũng có nghĩa là “tang phục.” – theo gg)

“Các tỷ cho rằng đứa bé trong bụng nàng ta là của Tô tướng quân sao? Nếu thật sự là của Tô tướng quân, tính thời gian thì chính là thời điểm Quận chúa đến trang viên dưỡng thương, chẳng lẽ nàng ta muốn dùng cái thai để trói buộc tướng quân?”

“Ta nhớ ra rồi, hình như nàng ta là đích nữ của Lâm thái phó, sau khi nhà nàng ta bị tịch biên, ta nghe nói nàng ta đã bị bán cho Tần Hoài.”

“Tần Hoài? Ta từng nghe huynh đệ trong phủ nói đó là nơi dành cho kỹ nữ thanh lâu, chẳng lẽ Lâm cô nương từng là hạng người đó?”

Các quý nữ mỗi người một câu, Lâm Tĩnh Xu chống đỡ không nổi, hai mắt ngược, ngất đi.

18.

Nhận được tin tức, Tô Thanh Hoài vội vàng chạy tới, thờ ơ liếc nhìn ta, sau đó bế Lâm Tĩnh Xu đang bất tỉnh nhân sự rời đi không thèm quay đầu lại. Lúc này, tất cả mọi người có mặt ngoại trừ ta đều bị sốc.

Công chúa có chút khó chịu chọc vào trán ta: “Uổng công muội tự nhận mình thông minh. Ta thấy hồ mị tử kia thoạt nhìn không phải đèn cạn dầu đâu, tiếp theo muội muốn làm gì?”

Ta bắt gặp ánh mắt lo lắng của công chúa, trong mắt ta nóng rực: “A tỷ, tỷ cho rằng muội là loại người thích chịu thiệt sao?”

Chúng ta trở về Phủ tướng quân đã là buổi tối, những người đáng lẽ phải đến đều đã đến.

Mẫu thân chồng ta không vui nói: “Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, sao đến bây giờ ngươi mới trở về?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8