Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Giương buồm ra khơi
8

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:00:31 | Lượt xem: 1

Ta nhìn chằm chằm vào Tô Thanh Hoài đang ngồi với vẻ mặt bình tĩnh và nói với vẻ bất bình: “Mẫu thân chồng hiểu lầm con rồi. Hôm nay chuyện xấu của Tĩnh Xu bị phanh phui làm hỏng bữa tiệc của công chúa, con là phu nhân tướng quân phải đưa ra lời giải thích thỏa đáng để an ủi công chúa. Con dâu vô dụng không thể che được miệng đời. Việc quan trọng hiện tại là phải tra cho rõ ai đã hủy hoại sự trong sạch của muội muội, chúng ta phải đến Đại Lý Tự tố giác để đòi lại công đạo cho muội muội.”

Ánh mắt mẫu thân chồng lóe lên, do dự nói: “Quên đi! Nếu không, tốt nhất là đợi con của Tĩnh Xu ra đời rồi ngươi nuôi dưỡng nó dưới danh nghĩa của ngươi.”

Một cảm giác vô lý dâng lên trong lòng ta.

Hai con người ghê tởm ấy gian díu sau lưng ta sau đó còn dám bảo ta đứng ra nhận nuôi đứa nhỏ kia, thật là vô liêm sỉ. Ta tin nếu hôm nay ta dễ dàng bỏ qua chuyện này, đợi đứa nhỏ kia ra đời, mụ già này sẽ làm chủ cho Lâm Tĩnh Xu vào cửa. Lúc đó, ta thực sự sẽ sống trong dầu sôi lửa bỏng.

19.

Sau khi nghe được những lời này, Lâm Tĩnh Xu loạng choạng, không nói nên lời: “Ta không thể đến Đại Lý Tự, cho dù có c..hết ta cũng sẽ không đến Đại Lý Tự.”

Tô Vân Kỳ và Tô Thời Ngôn không thể ngừng khóc khi nhìn Lâm Tĩnh Xu đau khổ gào khóc.

Trong chốc lát, nam nhân đang trong phòng khách rốt cuộc cũng chịu ngã bài.

Tô Thanh Hoài im lặng hồi lâu không nhịn được nữa, lớn tiếng quát: “Đủ rồi! Đứa con trong bụng Tĩnh Xu là của ta.”

Ngay khi những lời này thốt ra, căn phòng trở nên im lặng.

Mặc dù đã biết trước kết quả này từ lâu, nhưng khi nghe đích thân Tô Thanh Hoài thừa nhận, trong lòng ta vẫn thấy đau đớn.

Tô Thanh Hoài đau lòng ôm Lâm Tĩnh Xu vào lòng, kiên quyết nói: “Vân Hoà, ta đã nghĩ kỹ rồi, ta sẽ đón Tĩnh Xu vào nhà, nhưng với danh phận bình thê.”

Ta bình tĩnh nhìn bọn họ, dùng giọng lạnh lùng nói: “Quý gia của ta có quy củ không ngồi chung măm với hạng kỹ nữ.”

Mẫu thân chồng mắng ta: “Người của Quý gia đều c..hết cả rồi, bây giờ ngươi gả vào Tô gia thì nhất định phải tuân theo quy củ của Tô gia chúng ta. Nhìn xem ngoài kia có nam nhân nào không tam thê tứ thiếp. Chuyện này ta đứng ra làm chủ chọn ngày lành tháng tốt rước Tĩnh Xu vào cửa.”

“Mẫu thân chồng, xin hãy ăn nói cho cẩn thận!” Ta nhìn Mẫu thân chồng bằng ánh mắt sắc bén.

Mẫu thân chồng ta ôm ngực, ngón tay run run chỉ vào ta: “Ngươi… ngươi thật vô lễ.”

“Quý Vân Hoà ta là nữ nhi của Quý Định Bang, Trấn quốc đại tướng quân của giang sơn đại Tề. Quý Định Bang nổi danh sau cuộc nổi loạn phía Tây Bắc, hàng vạn quân Hồi man rợ bị g..iết. Năm năm sau đó, khuyển Nhung xâm lăng, tuyết rơi dày đặc, lương thực và lương thảo thiếu hụt. Trong hiểm cảnh ấy, Quý đại tướng quân đã lãnh đạo quân binh liều c..hết bảo vệ thành trì.

“Khi quân tiếp viện đến nơi sĩ khí dâng cao, người đã dẫn đội binh lật ngược thế cờ chiếm đóng năm thành trì. Từ đó trở đi, Khuyển Nhung không dám xâm chiếm. Trong cuộc chiến đó người đã bị trọng thương, sau đó đã hy sinh. Vào ngày tang lễ của người, Hoàng thượng bệ hạ đích thân đưa tiễn, Thái hậu đích thân chép kinh siêu độ. Dân chúng tiễn đưa ba ngàn dặm để bày tỏ lòng thành kính với người, tiếng khóc than vang trời. Sau đó người được truy phong là Trấn quốc đại tướng quân.”

20.

Ta nhìn thẳng vào bọn họ, thậm chí không buồn che giấu vẻ khinh thường của mình: “Tô Thanh Hoài, chúng ta hòa ly đi!”

Mẫu thân chồng chỉ vào ta, ngón tay run lên vì xấu hổ và tức giận, bà hết mở miệng rồi ngậm lại, nhưng cuối cùng không nói được gì, khịt mũi lạnh lùng rồi chống gậy bỏ đi.

Ta đã có một giấc yên bình.

Sáng sớm hôm sau, ta tiến cung trong triều phục Quận chúa và cầu xin Bệ hạ ban chiếu chỉ hoà ly.

Sau khi nghe được chuyện này Thái hậu và Công chúa Kim Lăng cũng đi đến Tần Chính điện. Bệ hạ nghĩ đi nghĩ lại, xua tay nói: “Tình sâu duyên mỏng, trẫm ân chuẩn hoà ly.”

Khi nhận được chiếu chỉ, trong lòng ta dậy lên nhiều cảm xúc lẫn lộn. Ta lặng lẽ nhắm hai mắt lại, cố đè nén nỗi bi thương trong lòng.

Ta trở về phủ Tướng quân, cầm theo chiếu chỉ của Hoàng thượng.

Tô Thanh Hoài nhìn ta với vẻ khó tin: “Vân Hoà, đây không phải là ý định của ta.”

Ta lạnh lùng nhìn hắn: “Chúng ta đã đến nước này rồi, ngươi còn quan tâm sao?”

Của hồi môn của quận chúa Chiêu Hoa khi ấy là một trăm linh tám rương châu báu, khế ước hàng chục cửa hiệu và hàng nghìn mẫu đất đai, ta muốn mang theo tất cả những thứ này.

Mẫu thân chồng và Tô Thanh Hoài tất nhiên sẽ không đồng ý, hỏi ta: “Ngươi có nghĩ tới nhi tử và nữ nhi của ngươi sau khi ngươi mang hết những thứ ấy đi sẽ như thế nào không? Kỳ nhi không có của hồi môn thì làm sao có mặt mũi với nhà phu quân nó?”

Ta lạnh lùng nhìn hai đứa con đi theo sau Lâm Tĩnh Xu, trong mắt chúng chỉ có oán hận và ác ý.

Đã không có duyên thì không cần cưỡng ép. Ta chỉ cần nuôi dưỡng chúng cho đến khi chúng thành gia lập thất là đã hoàn thành trách nhiệm mẫu thân rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8