Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Gỗ chết nở hoa vào mùa đông.
9

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:01:16 | Lượt xem: 1

Hai tháng sau khi mất liên lạc với Tiêu Sở, tôi nhìn thấy cha của Tiêu Sở trên đường phố.

Một người đàn ông hơn năm mươi tuổi bị cụt một chân đang dùng nạng đào thùng rác.

Trong gió, mái tóc trắng của ông đặc biệt dễ thấy.

Tôi cảm thấy hơi buồn khi nhìn thấy nó.

Nếu như…

Nếu như tôi không nhất quyết muốn thân thiết với Tiêu Sở thì với khí chất và tài năng của anh ấy, anh ấy vẫn có thể vượt qua kì thi.

Có thể họ không được đi học nhưng gia đình bốn người vẫn có thể vui vẻ.

Nhưng bây giờ…

Tiêu Sở không thể chấp nhận cái c.h.ế.t của em gái và mẹ mình, chứ đừng nói đến việc người mà anh ấy từng thích lại là kẻ gián tiếp gây ra cái c.h.ế.t của họ, anh ấy lang thang ở những quán bar, uống rượu, đánh nhau, chìm đắm trong sa đọa.

Tôi đứng từ xa quan sát hồi lâu rồi mới nhờ tài xế chạy tới đưa cho cha Tiêu một ít tiền.

Khi quay người rời đi, tôi chợt nhớ đến Tiêu Sở khi lần đầu gặp nhau.

Một chàng trai sinh ra ở vùng núi, luôn có sống lưng thẳng và đôi mắt luôn trong trẻo.

Anh ấy rời núi.

Nhưng tâm anh ấy đã c.h.ế.t ở thành phố này mãi mãi.

Tôi đã cố gắng tìm kiếm người ban đầu đã xuyên vào cơ thể tôi, người đã khởi xướng mọi thứ.

Sự nghi ngờ ban đầu của tôi là Hoàng Chiêu Đệ.

Cô ấy bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời tôi, rõ ràng là một cô gái lớn lên trong môi trường cổ hủ* nhưng lại rất lạc quan và khiến mọi người phải mỉm cười.

*Chiêu Đệ có nghĩa là cầu em trai nên tôi nghĩ gia đình của Chiêu Đệ đúng là cổ hủ thật.

Hơn nữa, sau khi tôi tỉnh dậy, cô ấy đã theo mẹ tôi về nhà khiến tôi nghi ngờ.

Tuy nhiên…

Sau khi thuê người đi điều tra, tôi phát hiện trong ba tháng tôi hôn mê, Hoàng Chiêu Đệ vẫn đến lớp và tan trường như thường lệ, thậm chí còn chưa từng nghỉ học một ngày.

Dù thế nào đi nữa, một người không thể cùng lúc điều khiển được hai cơ thể.

Tôi tạm thời buông bỏ nghi hoặc, chỉ có thể tiếp tục phái người đi tìm kiếm, trong ba tháng đó vô tình có người bị thương hôn mê.

Nhưng…

Tiêu Sở đột nhiên đến chỗ tôi.

Tôi không biết mục đích chuyến thăm của anh ấy là gì nên hơi ngạc nhiên và bối rối.

Anh ấy bước nhanh về phía tôi.

Không nói một lời nào.

Nhưng không biết anh ấy từ đâu lấy ra một xấp tiền và đánh tôi rất nặng.

Nó rất đau.

Số tiền đó rơi xuống đất, một phần bị gió thổi bay ra đường.

Tiêu Sở lạnh lùng nhìn tôi: “Hãy lấy lại số tiền bẩn thỉu của cô đi, tôi sợ tiêu số tiền nhuốm m.á.u này sẽ rút ngắn tuổi thọ của mình.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8