Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hắc Xà
Chương 2:

Cập nhật lúc: 2026-03-08 02:19:45 | Lượt xem: 3

3

Đêm đó mơ.

Mơ thấy một cái đuôi rắn lạnh lẽo quấn quanh cổ .

Ta cau mày, ôm lấy nó. Lại cảm thấy nó đột nhiên run lên, chạy trốn.

Cách một lúc, cẩn thận dè dặt tiến gần, chỉ là , nó quấn quanh mắt cá chân , đó từng chút, từng chút một, di chuyển lên

Ta tỉnh dậy, sắc trời bên ngoài cửa sổ sáng.

Ta vội vàng lật dậy, đẩy cửa ngoài.

Nha mới đến huấn luyện.

Ta gặp biểu tỷ của .

Chỉ là , búi tóc trống trơn của nàng thêm một cây trâm cài.

Nàng đắc ý ngẩng đầu, khoe khoang với những nha khác đang quét dọn: “Đây là ngày hôm qua Đại thiếu gia thưởng cho , các ngươi xem, ?”

Một đám nha vây quanh, ríu rít bàn tán.

Chỉ là, Như Nguyệt hề thỏa mãn, nàng đầu , rạng rỡ: “Muội , ở trong viện Nhị thiếu gia khỏe ? Ôi đúng.”

Nàng giả vờ như sai, sửa lời: “Cái đó thể gọi là viện , còn nhỏ hơn cả chuồng ngựa của Xa phủ.”

Nàng khanh khách : “Muội , từ đến nay cẩn thận tỉ mỉ, trưởng bối đều khen thông minh khôn khéo, xem rơi xuống thần đàn .”

Ta để ý đến nàng .

Ngày hôm qua, nhờ tiểu nha ngoài mua sắm, giúp gửi một bức thư về nhà, rõ tình hình.

Sự ghen ghét, âm mưu, toan tính, nịnh nọt giữa những thích, đều là những thứ ở nơi tối tăm, thể phơi bày ngoài ánh sáng.

Ta chuyện cho cha , để bọn họ tiên hãy tránh xa gia đình biểu tỷ, bọn họ phẩm hạnh đoan chính, mới dạy dỗ đứa con dùng thủ đoạn hèn hạ tính kế khác như .

Loại tiểu nhân , thể cận.

Ta quan tâm tới nàng liền rời .

Như Nguyệt thấy thản nhiên như mây trôi nước chảy, hề tức giận. Bản nàng chịu , phá vỡ phòng tuyến, nàng lớn tiếng hét: “Lâm Xuân! Ngươi thật sự cho rằng hiện tại ngươi là cái thá gì! Ta cho ngươi , Nhị thiếu gia mà ngươi hầu hạ là tên phế vật tế tự thất bại. Gia chủ nhất định sẽ là Đại thiếu gia, gia sản cũng là của Đại thiếu gia, ngươi và chủ tử của ngươi đều cút gặp qu//ỷ !”

Ta đầu , “Nhanh như ngươi đặt vận mệnh của tay chủ tử ? Như Nguyệt, xem ngươi chỉ thích hợp với việc nha .”

Chỉ một câu nhẹ nhàng bâng quơ như , khiến Như Nguyệt tức đến mức mặt mày trắng bệch.

Ta chuồn mất dạng, thèm tranh cãi với nàng nữa.

, nàng vì thế mà bám riết lấy .

4

Nhị thiếu gia tên là Xa Tư Niên.

Xa lão thái thái thích đông đúc, vì , bà để đám con cháu cứ ba ngày đến tụ tập dùng bữa một , thời gian còn , đều để cho phòng bếp riêng của mỗi tự cơm.

Những thiếu gia, tiểu thư khác đều phòng bếp riêng, duy chỉ Nhị thiếu gia .

Mỗi ngày đều bộ lâu, mới thể đến sân của Xa lão thái thái.

Cũng chính vì nên đồn đại Xa lão thái thái thích vị Nhị thiếu gia , nên mới nhân lúc cố ý hành hạ .

thấy đôi chân tàn tật của Xa Tư Niên, đành lòng để chống một chân đoạn đường xa như .

Ta thở dài, thôi, cứ coi như là mềm lòng, khác chịu khổ .

Nói .

Phía phòng của Xa Tư Niên là một bãi cỏ hoang vu ai qua.

Ta vặn khai khẩn một mảnh đất, trộn bùn, chuẩn dựng một căn bếp nhỏ.

Xa Tư Niên ngày thường gọi nhiều lắm, thích nhất là dựa cột giường bất động ở đó lâu.

Tấm lụa đen che mắt rộng, khiến khó rõ cảm xúc của .

Còn mỗi ngày trôi qua đều phong phú, mua một ít gạch ngói, từng chút một dựng lên hình dáng ban đầu của căn bếp.

Mấy đêm say giấc nồng, lẽ bởi vì ngủ quá say, còn mơ thấy cái đuôi rắn lạnh lẽo đó nữa.

Chỉ là, ban ngày, lau mồ hôi, tình cờ đầu , luôn cảm thấy Nhị thiếu gia đang qua khe cửa sổ.

Rõ ràng, mắt . Thế nhưng, luôn cảm thấy thể cảm nhận ánh mắt kỳ quái, âm u lạnh lẽo, mang theo sự tò mò mãnh liệt đó.

“Lâm Xuân.”

Hắn phá lệ gọi .

Hắn nghiêng tai, lắng tiếng bước chân tới, đó ngẩng đầu, tư thế , ngược khiến giống như một thiếu niên ngây thơ, hiểu chuyện đời.

“Thiếu gia?”

“Tay ngươi thương.”

Ta cúi đầu, quả nhiên, cánh tay lúc nào đá cứa rách, m.á.u chảy đến khuỷu tay, cũng hề .

Ta kinh ngạc .

Hắn rõ ràng mù, thể phát hiện vết thương của sớm hơn cả chứ.

Xa Tư Niên mím môi, vẫn lạnh lùng như cũ, im lặng một lúc, : “Ngốc nghếch.”

Ta mỉm , cứ coi như là hiểu chuyện đời, “Thiếu gia, rửa sạch, lát nữa đến.”

Ta vốn tưởng rằng đây là giao tiếp duy nhất giữa .

ngờ, ban đêm, Xa Tư Niên ngày thường luôn lạnh lùng thanh lãnh, đột nhiên sốt cao.

Nóng đến mức dọa , tiếng re/n ri trong cơn bệnh của đánh thức, vội vàng lật dậy.

Lại thấy hai tay Xa Tư Niên nắm chặt cột nhà, thể ngừng vặn vẹo, làn da trắng bệch đến đáng sợ.

“Thiếu gia? Thiếu gia?” Ta vội vàng gọi , đặt tay lên trán – nóng quá.

Ta , “Ta mời lang trung.”

Xa Tư Niên vốn hôn mê lấy tinh thần, nắm c.h.ặ.t t.a.y , “Đừng ! Đừng cho bất kỳ ai .”

Hắn dùng một giọng bình tĩnh như thể mắc bệnh gì cả, : “Người Xa phủ hại còn chẳng kịp, giúp , ngươi thể để bất kỳ ai chuyện .”

Ta đành gật đầu, vội vàng lấy nước nóng, nhúng ướt khăn lau, lau cho .

Thế nhưng khi lau đến cổ áo, bắt đầu do dự.

“Ưm…” Một tiếng re/n ri đau đớn tràn từ khóe miệng .

Ta cắn răng, đành dùng ngón tay run rẩy cởi cúc áo của .

Hắn gầy, thậm chí mấy cái xương sườn đều nhô lên, ngừng thở dốc, đành đắp khăn lau lên n.g.ự.c , chậm rãi lau từng chút một, giúp hạ sốt.

Lúc khăn lau di chuyển đến bụng, thật sự đánh mất hết can đảm.

Ta run rẩy với Xa Tư Niên: “Thiếu gia, ngài đỡ hơn chút nào ?”

Hắn yếu ớt gật đầu, gật đến một nửa dừng , nắm cổ tay , nhỏ giọng : “Khó chịu, tiếp tục lau .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8