Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hàng lỗ vốn
C1&2

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:03:48 | Lượt xem: 1

“Mẹ, cái gì gọi là hàng lỗ vốn?” Em ba giọng ngọt ngào nhưa sữa. 

Cô bé ba tuổi, sống mũi cao thẳng thanh tú, mẹ nói mũi cô bé đẹp nhất. 

“Hàng lỗ vốn chính là nữ, phòng này của chúng ta đều là hàng lỗ vốn. “

Em hai thông minh nhất. 

Mẹ thường xuyên vuốt ve đầu em ấy khen em ấy. 

“Không lỗ vốn, chúng mày hữu dụng đấy, có thể đưa tới cho chúng ta sinh con trai thông minh, có con trai thì tính là gì có con trai thủ khoa, mới tính là có bản lĩnh!” 

Mẹ lấy từ trong tủ ra một miếng vải hoa, nói muốn làm cho các em gái mỗi người một cái váy hoa.

Lửa thiêu đốt da thịt, các em bị thiêu đốt đến khô héo. 

Bốn bộ thân thể nho nhỏ nằm song song. 

Mẹ ngồi dưới đất, vỗ đùi kéo dài tiếng khóc, trên khuôn mặt đen thui bị nước mắt rơi xuống tạp thành từng đường.

“Ai nha, đau c.h.ế.t mẹ rồi, mẹ đáng chết, đêm hôm khuya khoắt làm váy gì, nến đốt bàn cũng không phát hiện ra, con gái đáng thương của mẹ ơi, để mẹ đi cùng các con đi, ai u, sống không nổi a…” 

Mẹ khóc đến nước mắt nước mũi cùng nhau chảy, nghe được có chút mềm lòng thôn dân cùng nhau lau nước mắt. 

Cho dù có người hoài nghi, cũng như vậy bỏ đi. 

Dù sao mẹ ngoại trừ đối với tôi ra, bình thường đối với các em gái đều đặc biệt tốt. 

Chỉ có bà Đinh ở bên tai tôi, cũng không nhìn tôi, thanh âm rất nhẹ. 

“Nha đầu, tiếp tục giả ngu, nếu không người c.h.ế.t tiếp theo – – chính là cô.”

Tôi sợ tới mức run rẩy.

[Ngốc nha, mẹ chỉ còn lại một đứa con gái, mau để mẹ ôm một cái.] 

Mẹ vẫy tay bảo tôi đi qua.

Tôi ngẩn ngơ, không biết bị ai đẩy một cái, ngã vào trong lòng mẹ, ngửi được một mùi thơm kỳ quái, rất nhạt, tới gần mới có thể ngửi được.

Mẹ ôm chặt lấy tôi, bà chưa bao giờ như vậy.

Bố làm công trong thành phố nhận được thư về, cùng chúng tôi ôm đầu khóc.

Các thôn dân khuyên ba mẹ nén bi thương, mau chóng để cho các em gái nhập thổ vi an, bởi vì là đột tử, chỉ có thể chôn đến mộ hoang trên núi.

Bố mẹ sống c.h.ế.t không đồng ý, nói muốn chôn trong sân nhà mình, bọn họ không nỡ tách ra với các con gái.

Địa phương chúng tôi khi có trẻ con c.h.ế.t non, cũng có người chôn vào chuồng heo nhà mình, thấy bố mẹ kiên trì, bọn họ cũng không khuyên nữa, lắc đầu rời đi. 

Tôi liếc mắt nhìn bốn cỗ t.h.i t.h.ể nho nhỏ, các em gái ngày hôm qua còn vui vẻ hoạt bát, hôm nay liền thành dáng vẻ như cành cây khô cằn của người chết. 

“Ngốc nha, mau đi đào hố, đem chúng chôn ở trong góc sân, một góc chôn một cái. “

Mẹ nhéo lỗ tai tôi. 

Mặt bà đột nhiên ghé sát lại, khóe miệng nhếch lên nụ cười quỷ dị: 

“Đừng quên, đem bốn cái đầu bọn họ, đều vặn xuống cho tao.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8