Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hàng lỗ vốn
C3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:03:47 | Lượt xem: 1

3

Tôi không dám làm, mẹ liền dùng kìm nhổ móng tay tôi, sợ tôi kêu, còn nhét khăn mặt vào miệng tôi. 

Tôi đau, đành phải gật đầu. 

“Phí sức làm gì, bà trực tiếp vặn đầu xuống là xong rồi. “

Bố không còn bi thương như vừa rồi. 

Giọng nói của ông giống như bẻ gãy cổ gà. 

“Ông biết cái gì, dì nói rồi, nha đầu này mệnh cứng, có thể khắc trụ vong linh oán hồn, để cho nó tự tay làm việc này, là thích hợp nhất. Có phải hay không a, ngốc nha?” 

Sau lưng tôi giống như có hai con rắn bơi chui vào, lạnh đến run rẩy. 

Tôi không dám phản kháng, bắt đầu đào hố ở bốn góc tường. 

Hố vừa mới đào xong, trời đột nhiên đổ mưa. 

Tôi lấy rơm rạ từ bếp, đắp lên người các em gái, sợ mưa làm ướt các em. 

“Người đã chết, còn đắp cái rắm, lãng phí củi lửa, ướt làm sao nấu cơm! Nhanh lên, bố mày đói rồi, mau chôn chúng đi, mau đi nấu cơm.”

Mẹ che dù, một cước đá trúng xương sườn tôi. 

Tay tôi run rẩy, bới rơm rạ ra, các em nằm bình thường chỉnh tề, không có dấu vết giãy dụa. 

Ngũ muội nhỏ nhất vừa mới đầy tháng, giống như con lợn con nướng cháy, tôi bỗng chốc, giống như nhìn thấy em mở mắt. 

“Động tác nhanh nhẹn một chút, phế vật chỉ biết ăn không biết làm. “

Giọng mẹ có chút run rẩy, lại đá tôi một cước, trở về phòng. 

Mưa rơi trên nóc nhà, lộp bộp, giống như tiếng thiêu đốt trong mơ.

“Hihi, hihi” tôi đột nhiên nghe được tiếng cười của trẻ sơ sinh, trong thoáng chốc giống như nhìn thấy em út ánh mắt chớp một cái. 

Phía sau truyền đến tiếng giẫm vũng nước rất nhẹ. 

Một bước nhẹ, một bước nặng. 

Bả vai đột nhiên bị người vỗ một cái, bình thường em hai thích nhất trêu chọc tôi như vậy. 

Đầu của ta cúi xuống, ngã vào trong nước bùn, đối diện với bàn tay nhỏ bé bị cháy xém của em hai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8