Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hạt Ngọc Thịt Chỉnh Hình
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:04:21 | Lượt xem: 3

Mẹ tôi mở một viện thẩm mỹ, chuyên chỉnh sửa vùng kín cho đàn ông.

Kỹ thuật của bà rất cao, hiệu quả làm ra ai cũng khen ngợi.

Rất nhiều phú bà mang theo trai bao, nghe danh mà tìm đến.

Nhưng tôi biết, bà ấy là một người nửa mù chữ, ngay cả cầm d.a.o phẫu thuật cũng không biết dùng.

Thứ thật sự làm ra hiệu quả này, chính là những hạt ngọc mà bà ấy dùng để phẫu thuật.

Từng viên ngọc thịt có mùi kỳ quái lai lịch không rõ ràng.

1.

Mẹ tôi đang học tiểu học thì bỏ, nhưng lại mở được một viện thẩm mỹ.

Một người nửa mù chữ như bà, lại làm bác sĩ mổ chính.

Chuyên chỉnh sửa vùng kín cho đàn ông.

Mỗi ca 10 vạn.

Mỗi tháng chỉ nhận 10 ca, không hơn.

Mà hôm nay, là ca cuối cùng trong tháng này.

Lúc chị Vương mang theo tên trai bao đến, mẹ tôi vừa ngủ trưa dậy.

Bà ấy dụi mắt, ngáp một cái rồi nói:

“Sao chị đến sớm thế, vẫn còn chưa đến giờ hẹn mà.”

Chị Vương đỏ mặt, đôi mắt lấp lánh kỳ vọng:

“Ay ya, ai bảo tay nghề của em tốt như thế, chị càng nghĩ càng không thể đợi thêm được nữa rồi.”

Tên trai bao đứng bên cạnh, trên mặt đầy vẻ nịnh hót nói:

“Đúng vậy, em cũng muốn làm sớm, để chị được vui vẻ nha.”

Tên trai bao này là vật sủng mới của chị Vương.

Dung mạo tuấn tú, miệng lại ngọt, rất được việc.

Nhưng duy chỉ có chuyện đó, làm cho chị Vương không được vừa ý cho lắm.

Vì thế chị Vương tìm đến chỗ của mẹ tôi.

Bỏ tiền ra hẹn đặt làm phẫu thuật chỉnh sửa cho cậu ta.

Tay nghề của mẹ tôi, ở trong giới phú bà, có thể được cho là nức tiếng gần xa.

Chỉ cần qua tay bà, không ai nói là không tốt cả.

Nhưng đáng tiếc, dù cho các phú bà có nhiều tiền thế nào.

Thì mỗi tháng mẹ tôi chỉ nhận làm 10 ca, chưa bao giờ nhận thêm.

Người khác đều cho rằng là do bà ấy cá tính, tùy ý làm.

Nhưng tôi biết, không phải bà ấy không muốn làm, mà bà ấy căn bản không làm được. 

Bởi vì những hạt ngọc thịt cần dùng để phẫu thuật, mỗi tháng chỉ có 10 viên.

2.

Ca phẫu thuật sắp bắt đầu.

Chị Vương rời đi, đi đến phòng chờ dành cho khách VIP.

Còn mẹ tôi bảo tôi dắt tên trai bao vào phòng phẫu thuật đã được chuẩn bị trước.

Dù sao thì cũng là phẫu thuật, tên trai bao cũng có ít nhiều căng thẳng.

Cậu ta hỏi dò mẹ tôi:

“Chị, cái kia… Là làm từ chất liệu gì thế ạ?”

Người con trai nào làm loại phẫu thuật này, trong lòng cũng biết rõ.

Chỉnh sửa mà, kiểu gì cũng phải thêm thắt chút gì đó, lo lắng cũng là chuyện đương nhiên.

“Chàng trai nhỏ đừng lo lắng, thứ bọn chị dùng đều là nguyên liệu kĩ thuật nhập khẩu từ Đức.”

Mẹ tôi vỗ lên vai của cậu ta, mỉm cười ngọt ngào:

“Không có cảm giác có vật lạ gì đâu, rất thoải mái rất an toàn, giống như bộ dạng của cậu vậy đó.”

Tôi đứng ở bên cạnh, im lặng không nói gì, không được tự nhiên sờ lên mũi.

Mẹ tôi nói dối.

Những viên ngọc đó, căn bản không phải là đồ nhập khẩu từ Đức.

Mà là được bà ấy lấy ra từ một căn phòng kì lạ tối đen như mực.

Ngôi biệt thự nhỏ nằm ngay sát bên cạnh thẩm mỹ viện, chính là nhà của tôi.

Ở trên tầng 5, có một căn phòng bị khóa bằng xiềng xích tầng tầng lớp lớp.

Từ nhỏ bố mẹ tôi đã căn dặn hết lần này đến lần khác.

Cảnh cáo ba chị em tôi, không ai được lại gần căn phòng đó.

Ba chúng tôi hồi bé, vì quá tò mò.

Nhân một hôm bố mẹ không ở nhà, đã lén trèo lên tầng 5.

Nằm sấp xuống ngó vào khe cửa, muốn nhìn xem bên trong có thứ gì.

Vừa nằm xuống, một mùi hôi tanh nồng đậm bốc ra khiến tôi bị sặc, ho không ngừng.

Sau đó, bố mẹ tôi quay về, chúng tôi bị bắt ngay tại trận.

Đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.

Đó là lần đầu tiên trong đời bố mẹ tôi xuống tay nặng với chị gái và em trai tôi.

Trong đó, đánh em trai tôi nặng nhất.

Hai người bọn họ cưng em trai nhất, thậm chí là đến mức nuông chiều.

Nhưng lần đó rõ ràng nó chỉ đứng sau lưng chị em tôi.

Còn chưa nằm xuống, cái gì cũng chưa nhìn thấy.

Bố mẹ tôi đã đem nó đang sống sờ sờ đánh gãy một bên chân.

Nó nằm trên giường cả tháng trời, xương cốt mới lành lại được.

Từ đó về sao, ba chị em chúng tôi, không còn dám lại gần căn phòng đó nữa.

Nhưng tính tò mò của tôi quá nặng, thường lén lút quan sát mẹ tôi.

Tôi phát hiện, hàng ngày khi trời vừa tờ mờ sáng, mẹ tôi sẽ cầm một cái hộp nhỏ.

Mày nhíu chặt tiến vào căn phòng tối nhỏ bị đóng kín kia.

Chưa đầy một phút, đã nhanh chóng đi ra.

Chỉ là đôi mày nhíu chặt, đã thả lỏng ra, giống như vừa trút được một gánh nặng vậy.

Mà lúc trở ra, trong cái hộp bà ấy cầm, thường hay đựng một hạt ngọc màu da thịt lớn.

Toàn thân nó bóng loáng nổi vẩn đục, ướt át, tỏa ra một mùi tanh hôi.

Khứu giác của tôi nhạy cảm hơn những người khác.

Chỉ cần hít nhẹ, là có thể ngửi ra.

Đó chính là hạt ngọc mà mẹ tôi dùng để chỉnh hình cho đàn ông.

Bởi vì mỗi người đàn ông sau khi làm xong phẫu thuật.

Trên người đều sẽ tỏa ra mùi thối quen thuộc này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8