Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hạt Ngọc Thịt Chỉnh Hình
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:04:33 | Lượt xem: 2

Sau một loạt động tác, Hồng Muội tất nhiên là không vui, ở trong phòng không ngừng lớn tiếng mắng:

“Mụ già điên kia, bà nhốt tôi trong này làm cái gì hả?”

“Tối đen như mực ấy, có nhìn thấy cái rắm gì đâu!”

“Mùi này cũng thối quá đi, nhà các người đang nuôi cá c.h.ế.t hả, sao lại bẩn như vậy chứ!”

“Các người giống như bị điên rồi, cả nhà các người đều là đồ thần kinh…”

“……”

Sau một hồi yên lặng.

Trong phòng bỗng vang lên tiếng hét vô cùng thảm thiết.

Chỉ nghe thấy, người bên trong hét lên:

“Chết… Chết người rồi!”

Nghe thấy câu này, mẹ tôi giống như dây đàn đang căng bị đứt vậy.

Bà ấy trong phút chốc đánh mất lý trí, không quan tâm đến cái gì nữa.

Mở to cửa phòng ra, trực tiếp lao vào bên trong.

Ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy rõ ràng mọi thứ bên trong căn phòng này.

Hồng Muội bởi vì sợ hãi nên đã ngất đi.

Thẩm Vĩnh Diệu gần như trần truồng nằm trên mặt đất.

Mà quần áo của nó rơi vương vãi xung quanh.

Trong phòng trống trãi, không có đồ trang trí gì cả.

Chỉ có một cái bàn giống như là bàn thờ.

Trên chiếc bàn thờ hình vuông, có nuôi một thứ rất khó hình dung.

Đó là một miếng thịt có màu nhạt hơi trong suốt.

Nguyên cả miếng thịt ngo ngoe nhúc nhích, giống như là một sinh mạng, đang hít thở.

Còn trên bụng chỗ bộ phận s.i.n.h d.ụ.c của nó có một viên ngọc toàn thân nhớp dính.

Đó chính là viên thịt kì quái mà mẹ tôi dùng để làm phẫu thuật.

14.

Hôm đó, em trai tôi được xe cứu hộ đưa vào bệnh viện.

Tin tốt: Không chết.

Tin xấu: Làm người thực vật.

Bệnh viện kiểm tra toàn thân cho nó, nhưng không có phát hiện ra bệnh gì cả.

Nhưng lại giống như người thực vật, mãi không tỉnh dậy.

Bố mẹ tôi dùng hết các mối quan hệ, hiện hệ với các bác sĩ có tiếng xem cho nó.

Nhưng cũng không có tác dụng gì, không tìm ra bệnh.

Bố tôi sụp đổ gắt gỏng, mắng nhiếc mẹ tôi:

“Lâm Thục Muội, đây đều là do con điếm như cô gây ra!”

“Nếu như sớm nghe tôi đừng làm nghề không có đạo đức kia nữa, nó cũng sẽ không nằm ở trên giường, thoi thóp như vậy!”

Mẹ tôi nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt lạnh lùng nhìn ông:

“Thẩm Kiến Văn, ông là cái đồ bất tài, thật là biết nói ngược mà!”

“Lúc đầu mang về cái thứ kia là ông, nói phải mở thẩm mỹ viện cũng là ông!”

“Không có tôi mấy năm nay kiếm tiền nuôi cả cái nhà này, ông có thể có được cuộc sống tốt đẹp như ngày hôm nay không?”

Lúc bọn họ đang giương cung bạt kiếm, hận không thể dùng tay xé xác đối phương.

Trong phòng bệnh của em trai tôi, có một vị khách không mời mà đến.

Bà ấy nói, bà ấy có cách để cứu em trai tôi.

“Nhưng, cái giá phải trả là lấy vật đổi mạng.”

Tôi ngước mắt lên nhìn, đập vào mắt là một khuôn mặt quen thuộc.

Bà ấy là vị nữ đạo sĩ kì quái ngày hôm đó.

Chỉ thấy, bà ấy cười như có như không nhìn về phía bố mẹ tôi.

“Dựa vào vật tà môn kia kiếm nhiều tiền như vậy rồi, cũng nên trả vật về cho chính chủ rồi chứ.”

Bố mẹ tôi giống như nhớ ra cái gì, sắc mặt bỗng chốc hoảng loạn.

Cũng chính ngày hôm đó, cuối cùng tôi cũng biết được chân tướng sự việc.

15.

10 năm trước, bọn họ đang còn là nông dân bình thường ở dưới quê.

Hôm đó bố tôi đột nhiên nhặt được một thứ đồ kì lạ ở bên hồ.

Nó giống như là một miếng thịt trong suốt, toàn thân tỏa ra một mùi tanh nhẹ.

Ông nhìn thấy vậy, rất giống với Thái Tuế mà người già trong thôn nói.

Vô cùng vui sướng mang về nhà nuôi dưỡng.

Nhưng càng nuôi càng cảm thấy có gì đó không đúng.

Mùi tanh trên người nó, giống như có tác dụng thúc tình.

Chỉ cần đàn ông ngửi thấy, sẽ nóng bừng không chịu nổi, phải đi tìm đàn bà để giải tỏa.

Cũng như vậy, vợ chồng bọn họ càng ngày càng ân ái.

Số lần ân ái của bọn họ càng nhiều, mùi tanh của miếng thịt kia cũng càng ngày càng nồng đậm.

Thậm chí dần dần, còn đẻ ra những viên thịt kì lạ.

Dưới cơ duyên trùng hợp, bọn họ phát hiện những viên thịt kia bên trong chứa chất lỏng dính, động đậy.

Chỉ cần để đàn ông dùng, sẽ trở nên vô cùng khỏe.

Từ đó càng thu hút đàn bà.

Sức mạnh đặc biệt? Nghĩ chắc hẳn là từ những viên thịt kì lạ kia rồi.

Nhưng bọn họ không sợ, thậm chí bố tôi còn nhắc đến việc dựa vào nó để kinh doanh kiếm tiền.

Mùi tanh kia không có tác dụng với đàn bà.

Vì thế, vợ chồng bọn họ phân công làm việc.

Mẹ tôi phụ trách thu gom viên ngọc thịt, làm phẫu thuật.

Còn bố tôi phụ trách mời chào khách.

Không ngờ kinh doanh bùng nổ, tiền tài cứ như vậy mà đến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8