Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hậu cung Sum Họp
10

Cập nhật lúc: 2026-03-08 11:57:13 | Lượt xem: 2

“Hiểm trở thì khi áp tải xong lương thảo ngươi cũng cần về nữa.”

Tống Cầm Thư vẫn còn biện minh: “Hoàng thượng, thần cho rằng nên vận chuyển lương thảo.”

“Sao cơ? Ngươi dị ứng với lương thực ?”

Tống Cầm Thư: “Thần chỉ là thấy tài năng lớn, hợp với việc áp tải lương thực.”

Lời lẽ thật chẳng chút khách khí. Văn Ngự Bạch đáp trả cũng chẳng nể nang gì.

“Trẫm cũng thấy ngươi hợp với việc vận chuyển lương thảo , ngươi chỉ hợp với việc lên triều, ngươi ở triều ngoài việc diễn trò thì chẳng gì.

Trẫm cũng rảnh quá, ngày nào cũng đó các ngươi nhảm, thời gian đó trẫm ngủ thêm chút chẳng sướng hơn ?”

Lương thảo thì cũng chuyển đến._Trữ Dần đánh giặc cứ như ._Thế là Văn Ngự Bạch bắt đầu mắng nhiếc.

Đêm đó, Trữ tướng quân nhận một bức thư khẩn của hoàng thượng, đó chỉ một câu: “Ngươi thật sự đánh giặc như ?”

Sau bức thư đó, mặc dù chiến tích cải thiện đôi chút, nhưng cũng chỉ là đôi chút mà thôi. Vì thế, Văn Ngự Bạch hạ chỉ cho Tiêu Sở Địch dẫn quân đánh dẹp vùng Di Địch.

Tiêu Sở Địch còn mang theo một thánh chỉ khác. Trữ tướng quân cùng các tướng sĩ quỳ xuống Tiêu Sở Địch tuyên .

“Ngươi tin Phật ? Sao g.i.ế.c ? Ngươi đang mang quân lính chịu c.h.ế.t ? Nếu ngươi thiếu tình thương của phụ , trẫm thể bù đắp cho ngươi, cần cung phụng quân địch như đích phụ

Trẫm suy nghĩ cả đêm cũng hiểu nổi, tốn bao nhiêu tiền của nuôi lũ vô dụng các ngươi để gì, để nhóm lửa nấu cơm ?

Đầu óc của ngươi dù chút trí nhớ cũng đến nỗi đần độn như .

Diệp Hách Ương Đạt ngay mặt mà ngươi còn rút lui, là chờ trẫm tập hợp lực lượng đánh một trận lớn ?”

Các ngươi chịu tấn công cứ như thể đang chờ đợi thành trì của địch tự sụp đổ ?

Bọn chúng chỉ cần cầm giáo dài là thể khiến quân thương vong nặng nề, chẳng lẽ tấm khiên các ngươi mang theo chỉ để che nắng thôi ?”

, Văn Ngự Bạch còn thỏa mãn với việc chỉ dùng thư từ để mắng nhiếc nữa. Vì Văn Ngự Bạch lạnh nhạt với các phi tần trong hậu cung mà thường xuyên đến chỗ , gây khó dễ từ phía.

Trước tiên là Thục phi, khi dùng bữa cùng thì trúng độc, liền đến ngự thư phòng tố cáo.

“Nàng cũng tài thật đấy. Nàng vẫn khỏe mạnh mà nàng trúng độc, chẳng lẽ các nàng ăn hai nồi cơm khác cùng một bàn ?

Cho dù nàng trúng độc thật, nàng tìm thái y mà tìm trẫm để gì?

Dù trẫm tuấn tú đến cũng chỉ thể chữa bệnh về mắt cho nàng thôi.

Hay là dạo trẫm ăn nhiều rau xanh quá nên nàng sinh ảo giác, tưởng rằng trẫm là thuốc ?

Hay nàngi sợ khi nàng chết, thánh chỉ của trẫm sẽ quá sơ sài, nên khi c.h.ế.t nàng bò đến tận ngự thư phòng để tự ?

Đây, bút đây.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8