Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 25: Dấu Hiểu Đáng Sợ

Cập nhật lúc: 2026-03-05 04:12:23 | Lượt xem: 2

Nếu nói không muốn bảo vệ thì cứ vậy mà nói ra ư?
Vậy sẽ bị anh ta lăng mạ cho tới chết.

Đầu Lê Hân Dư quay mòng mòng, cuối cùng phát hiện ra cô không nằm bắt được tâm tư của anh, cũng không biết phải trả lời như thế nào mới khiến anh hài lòng, đành cắn chặt môi không hé một lời.

Nói cho cùng cô không hề để tâm tới anh, nhưng cũng không dám nói ra.

Trên thực tế, cho dù cô không nói thì anh cũng hiểu.

Người phụ nữ này từ trước tới nay chưa hề động lòng với anh, cho dù ba năm trước cô hạ thuốc rồi lên giường với anh chẳng qua cũng chỉ vì cứu gia đình họ Lê đang trên bờ vực phá sản mà thôi.

Ý thức được điều này, Lăng Diệu thấy khó chịu trong lòng.

Vợ của mình đối với mình lại không có chút ái mộ nào, chỉ coi anh như một hòn đá kê chân, coi anh như một công cụ.

Haizz, không ngờ chuyện như vậy Lăng Diệu lại gặp phải.

Anh nheo nheo mắt, đi vòng ra đẳng trước, đứng xen g*** h** ch*n cô.

Anh từ từ cúi người xuống, nâng cằm cô bằng đầu ngón tay, bất ngờ l ra một nụ cười đầy sức hấp dẫn: “Lê Hân Dư, ngẩng đầu, nhìn tôi.”
Sự nam tính đầy mạnh mẽ ấy bao trùm lấy cô, cô ngẩng đầu một cách cứng nhắc, đối diện với ánh mắt của anh.

Tên cầm thú này chẳng lẽ trong phòng thay đồ cũng có ý đồ gì ư? Lê Hân Dư có chút sợ hãi.

Cô cười một cách nịnh bợ: “Bây giờ chúng ta đi dự yến tiệc chứ? Nếu đi muộn sẽ không tốt cho lắm đúng không?”
Lăng Diệu dùng một tay bóp lấy cằm của cô, cơ thể càng nghiêng lại gần cô hơn.

Anh tiến gần một bước thì cô lùi sau hai bước.

Cho đến khi không lùi được nữa, suýt nữa cả người và ghế đều lộn nhào xuống đất.

Anh nhanh chóng đỡ từ phần eo cô, chiếc ghế ngã ngửa trên sàn nhưng cô lại nằm yên trong lòng anh.

Anh ôm cô, nặng nề mở miệng, câu nói mơ hồ có ý uy h**p: “Tôi hi vọng em nhớ răng, em là người phụ nữ của ai!”
Điên rồi, điên rồi!

Lăng Diệu điện thật rồi!
Rõ ràng đây là cuộc hôn nhân không có tình yêu, nửa tháng trước, thậm chí đến mặt của cô anh còn không nhận ra.

Tại sao đột nhiên lại thành ra như thế này.

Cô trố mắt nhìn anh đầy hoang mang.

Lăng Diệu không vui vẻ gì chau mày, rồi cúi đầu xuống gần cô hơn, như tiếp tục muốn “uy h**p” cô vậy.

Cô vội vàng chui ra khỏi lòng anh, cố gắng đứng vững: “Nghe thấy rồi, nghe thấy rồi, tôi nghe thấy hết rồi.”
Anh nửa cười nửa không nhìn cô, năm lấy tay cô rồi đeo chiếc vòng ngọc ấy vào tay cô lại.

Dưới ánh đèn ấm áp, chiếc vòng sáng hơn, lung linh hơn.

Lê Hân Dư chưa rõ bèn cúi đầu nhìn, không dám tháo ra vì sợ anh lại làm ra chuyện gì đó.

Hai người họ dùng dằng trong căn phòng trang điểm này quá lâu rồi.

Khi bước ra, Hướng Hy Nhiên đứng trước cửa, nhẹ nhàng liếc nhìn Lê Hân Dư, thấy bờ môi cô sưng tấy, rồi lại thấy vết đỏ thẫm giữa kh* ng*c cô, không hài lòng lườm Lăng Diệu: “Chị vừa che cho Hân Dư những vết hôn trên cổ, em lại giở trò gì vậy?”
Hướng Hy Nhiên đang định giúp Lê Hân Dư che đi dấu vết đó thì bị Lăng Diệu ngăn lại.

“Vết tích lần này không cần che.” Là anh cố tình để lại..

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8