Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 392

Cập nhật lúc: 2026-03-05 04:47:44 | Lượt xem: 1

**********

Chương 393

Giang Nhiên Nhiên không phải người biết kinh doanh, ở nhà họ Giang ngoại trừ Giang Dật Hàn ra thì không ai có thể gánh vác được trách nhiệm của công ty.

Thật ra là Giang Dật Hàn áy náy.

Từ ngày bước vào nhà họ Giang, anh đã biết ý nghĩa sự tồn tại của mình là gì, thế nhưng anh không muốn chấp nhận, luôn vượt qua rào chắn này.

Nhưng bây giờ ông Giang ngã bệnh, nhà họ Giang thật sự chỉ còn lại mình anh.

Giang Dật Hàn áy náy.

Anh không thỏa hiệp với Giang Nhiên Nhiên nhưng lại đồng ý hi sinh hôn nhân của mình vì ông Giang, để bà Giang yên tâm.

Anh đồng ý đi đăng kí kết hôn với Giang Nhiên Nhiên. Anh sẽ không thèm muốn cổ phần, tiền bạc của Giang Thị, tất cả mọi thứ vẫn là của nhà họ Giang.

Lần này Giang Dật Hàn đồng ý.

Người từ chối là Giang Nhiên Nhiên.

Vốn dĩ Giang Nhiên Nhiên vẫn không cam lòng, cô ta không cam lòng vì mình thua Lê Hân Dư.

Cô ta oán hận vì những mưu tính của bản thân mình mà đánh mất bạn bè nhưng vẫn không có được trái tim Giang Dật Hàn.

Thế nhưng khi bị thua bố mình thì cô ta mới chợt bừng tỉnh nhận thấy rõ ràng sự thất bại của mình.

Cô ta dùng tính mạng để uy h**p cũng không thể khiến Giang Dật Hàn thỏa hiệp, nhưng khi bệnh tình của bố nguy kịch, không cần mở miệng thì Giang Dật Hàn đã chủ động đưa ra lời đề nghị kết hôn với cô ta.

Cô ta không so được với vị trí của Lê Hân Dư trong lòng Giang Dật Hàn thì cũng thôi đi, thế mà ngay cả bố mình, cô ta cũng không bằng…

Cuộc hôn nhân như thế này, cho dù có được thì cũng có ý nghĩa gì chứ?

Nếu như cô ta thật sự đủ tốt thì Giang Dật Hàn sẽ thỏa hiệp vì mình.

Là chính bản thân cô ta quá kém cỏi.

Giang Nhiên Nhiên từ chối cuộc hôn nhân này khiến cho bà Giang gần như phát điên. Cả cái nhà này không một ai bình thường.

Bao nhiêu lần náo loạn như vậy chỉ vì muốn kết hôn, khi thật sự được kết hôn rồi thì chính cô ta lại không muốn. . ngôn tình hài

Không thể cáu giận với con gái mình nên bà ta cũng chỉ có thể trút hết cơn bực tức lên người Giang Dật Hàn.

Lê Hân Dư cúi đầu, không nhịn được khẽ nói lời xin lỗi. “Em xin lỗi.”

Ta không giết Bá Nhân, nhưng Bá Nhân lại chết vì ta.

Cô tự nhận là cô không nợ nần gì nhà họ Giang, thế nhưng đối với Giang Dật Hàn thì trong lòng cô luôn có một rào cản, làm thế nào cũng không bước qua được. “Không sao, đã qua lâu rồi. Em nên biết là bây giờ anh có thể bình tĩnh nói với em tất cả những chuyện này có nghĩa là anh đã buông tay rồi.”

Giang Dật Hàn cố làm ra vẻ nhẹ nhõm cười với cô, nụ cười dịu dàng giống như có thể khiến người ta tan chảy.

Thế nhưng ảnh nước trong mắt rốt cục là dịu dàng hay chua xót thì ngoại trừ người trong cuộc ra, người khác sao có thể biết được chứ? “Yên tâm đi, anh đã buông tay từ lâu rồi, chỉ là bạn bè hỏi thăm bình thường thôi.” Giang Dật Hàn nói: “Còn em, có chuyện gì muốn hỏi anh nữa không? Nghe nói hôm ấy trước lễ cưới em có chuyện muốn nói với anh. Ủng hộ team chúng mìn*h bằng cách theo dõi truyện tại ТгuуeлAРP.cом

Lê Hân Dư khẽ cười, anh ấy buông tay thì cô cũng yên tâm.

Họ giống như một người bạn cũ, trò chuyện về một khoảng thời gian đã trôi qua khi sóng yên bể lặng. “Đúng vậy, em muốn cảm ơn anh” “Cảm ơn chuyện video à?”

Cô khẽ gật đầu: “Giang Dật Hàn, sao anh ngốc vậy? Anh có biết anh thừa nhận như vậy, nếu không cẩn thận một chút thôi là sẽ hủy hoại bản thân anh không?” “Không phải còn có Lăng Diệu giúp anh à? Với lại bây giờ anh cũng rất ổn” Giang Dật Hàn không nhịn được đưa tay ra, muốn chạm vào, cảm nhận sự tồn tại của cô một chút.

Thế nhưng không thể được.

Anh lại chậm rãi rút tay về, cánh tay buông thống xuống bên người: “Ba năm trước anh không thể giúp em. Thật ra lần đó anh rất vui vì ít ra anh có thể làm điều gì đó cho em.

Mũi Lê Hân Dư chua xót: “Anh thật ngốc.

Giang Dật Hàn cũng không muốn cô phải chịu áp lực tâm lý, càng không muốn những gì mình đã làm trở thành một tảng đá chặn trong lòng cô.

Anh muốn khiến cô yên tâm nên thản nhiên nói: “Đúng vậy, lúc đó ngốc thật nhưng bây giờ nhất định sẽ không”

Giọng nói của Lê Hân Dư bình tĩnh và bị đè nén: “Nên như vậy mới đúng. Sau này phải sống vì bản thân mình. “Anh biết rồi.” Dáng vẻ Giang Dật Hàn vẫn dịu dàng như lúc ban đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8