Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 409

Cập nhật lúc: 2026-03-05 04:52:08 | Lượt xem: 3

Lăng Diệu ngồi xuống đối mặt với Lăng Niệm Sơ, anh chậm rãi mở miệng: “Tao hỏi mày, lần trước mày ngã như thế nào? Rồi bị ai tát?”

Lăng Niệm Sơ bị dọa sợ, không dám nói lời nào.

Hách Ánh nhíu mày: “Lê Hân Dư không cẩn thận đụng phải đứa bé, không ai trách nó cả, bây giờ nói những lời này có ý gì?”

Anh bật cười một tiếng rồi đứng lên: “Thế này nhé, mẹ với Lâm Dĩ Thuần cùng đến phòng giám sát xem thử”

Thái độ của con trai khiến trong lòng Hách Ánh cực kỳ không thoải mái.

Vất vả khổ cực nuôi anh lớn, kết quả anh lại vì một người phụ nữ mà luôn chống đối mình.

“Mẹ không đi.”

“Vậy để con gửi video cho mẹ xem.”

“Diệu, ý con là gì?”

“Con muốn cho mẹ biết sự thật mà thôi.”

“Chỉ cần đứa bé này có thể sống tốt thì mẹ không thèm quan tâm đến những chuyện khác.”

“Mẹ, trước đây mẹ không như vậy.”

“Mẹ mặc kệ, mẹ chỉ cần đứa bé có thể sống thật tốt.”

Hách Ánh bảo vệ Lăng Niệm Sơ, đây là đứa cháu đầu tiên của nhà họ Lăng.

Lăng Diệu lạnh lùng liếc Lâm Dĩ Thuần một cái: “Cô còn đứng ở đây làm gì? Chờ tôi phái người đến mời cô đi à?”

Lâm Dĩ Thuần rụt cố một cái, nhìn về phía Hách Ánh cầu cứu nhưng trong lòng bà ta cũng rối bời, hoàn toàn không để ý tới cô ta.

Lâm Dĩ Thuần không có cách nào khác, chỉ có thể bụm mặt đi về phía phòng giám sát.

Hách Ánh dắt đứa trẻ đứng lên: “Mẹ muốn đưa Niệm Sơ về phòng bệnh nghỉ ngơi.”

Lăng Diệu không ngăn cản.

Bác sĩ đi tới: “Chủ tịch Lăng, sao lại tập trung hết ở cửa vậy? Hay là đến phòng họp ngồi nghỉ ngơi một chút? Ở cửa dễ ảnh hưởng đến việc phu nhân nghỉ ngơi.Hiện tại hình ảnh siêu âm thai của phu nhân cho thấy cái thai cực kì không ổn định.”

Hình ảnh siêu âm thai? Hách Ánh dừng chân lại.

Lăng Diệu bỗng nhiên ngẩng đầu, dọa bác sĩ giật mình một cái: “Cái gì mà hình ảnh siêu âm thai?”

“Anh vẫn chưa biết à? Phu nhân đang mang thai.”

Bác sĩ thận trọng giải thích: “Nhưng do vừa rồi phần bụng của phu nhân bị tác động mạnh nên suýt nữa thì sẩy thai.Mấy ngày nay tốt nhất là nên nằm ở trên giường đừng lộn xộn, trở mình hay xuống giường đều phải cẩn thận một chút.”

“Cô ấy mang thai, cô ấy mang thai…”

Lăng Diệu thì thầm, cuối cùng vẻ mặt trở nên vui mừng, lao vào phòng bệnh.

Lê Hân Dư đang ngồi trên giường bệnh, ánh mắt đờ đẫn đang suy nghĩ cái gì đó.

Anh cứ lao thẳng vào rồi ôm cô thật chặt: “Thật tốt, thật tốt…Cô ấy đã mang thai, cô ấy có con của mình, cô ấy sẽ không rời bỏ mình, cũng sẽ không vứt bỏ cuộc hôn nhân này.Cho dù là vì con thì chắc chắn cô ấy sẽ không bỏ đi.”

“Lăng Diệu, anh buông em ra! Anh ôm chặt quá em không thoải mái.”

“Chủ tịch Lăng, anh buông phu nhân ra trước đi, hiện tại cơ thể phu nhân yếu ớt không chịu được giày vò, anh không thể ôm chặt như thế được.”

Một câu của bác sĩ đánh thức người trong mộng, Lăng Diệu vội vàng buông ra, nhưng vẫn cầm tay của cô: “Anh xin lỗi, anh xin lỗi, không phải anh cố ý, chỉ là anh quá kích động thôi.”

Trong ánh mắt của Lăng Diệu có loại say mê gần như điên cuồng.

Anh càng như vậy thì trong lòng Lê Hân Dư càng thấy lo lắng, cô mở miệng, giọng nói khàn khàn: “Sao vậy?”

Anh cầm tay cô thật chặt, bàn tay to lớn bao trùm bàn tay nhỏ nhắn của cô: “Chúng ta có con rồi, Hân Dư, em đang mang thai.”

Lê Hân Dư chợt ngây ngẩn cả người, cô có thai, có thai ở thời điểm này.

Thời gian này liên tiếp xảy ra chuyện, chu kỳ kinh nguyệt của cô vốn dĩ không đều, cô cũng không có thời gian để ý đến chuyện nhỏ này.

Đúng là bụng dưới có thêm một ít thịt, cô còn tưởng là mình mập lên, không ngờ là đang mang thai.

Vì sao lại mang thai vào lúc này chứ? Cả người Lê Hân Dư cứng đờ, trên mặt không thấy một chút vui mừng nào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8