Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hãy Quên Anh
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:39:21 | Lượt xem: 1

Tôi ngước mặt, đúng lúc bắt gặp ánh nhìn của em.

Em nói với tôi: “Mong anh nhận lấy.”

“Hà?” Tôi lập tức ngân ngơ.

“Thư tình.”

Chúng tôi đã ở bên nhau, giấu giếm tất cả mọi người, đám bạn cùng phòng của tôi tưởng là tên ngu ngốc tôi đây cuối cùng cũng theo đuổi được cô gái mình thích. Nhưng chỉ có tôi biết, em không phải con gái, em là con trai.

Sau khi tốt nghiệp và đi làm, chúng tôi đã sống chung, trước mặt người khác, em là bạn ở chung phòng với tôi, chỉ có tôi biết, mỗi đêm chúng tôi ôm nhau, làm những chuyện thân mật và kích thích.

Rời đi hai ngày, cuối cùng em cũng trở về, sắc mặt trông hơi tái nhợt.

Sau khi trở về, chuyện đầu tiên em làm đó là – nấu cháo, chuyện thứ hai – dọn nhà. Trước kia em chưa bao giờ làm nhưng việc này, đều là tôi làm, “cậu chủ nhỏ” chưa từng làm việc nhà, thật sự bắt tay làm nhìn khá vụng bẻ, tôi nhìn mà sốt ruột, tôi đứng bên cạnh không nhịn được nhắc nhở: “Không được gấp áo sơ mi, em treo lên, nếu không đến lúc em mặc toàn là nếp gấp, quần m.ô.n.g và quần dày chia ra rồi cất…”

Nhưng em không nghe thấy, nên để thế nào thì để thế đó, tôi suýt tái phát chứng ám ảnh cưỡng chế, muốn tự mình ra tay làm xong cho em.

Em thay đổi rồi, trở nên chăm chỉ hơn, tôi cho rằng sau khi tôi đi, một ngày ba bữa em đều phải ăn đồ ăn ngoài, nhưng không, em bắt đầu học tự nấu cơm xào rau, mặc dù dáng vẻ một tay lướt hướng dẫn một tay xào của em khiến tôi hơi muốn cười.

Em bắt đầu tự giặt quần áo, mặc dù lần đầu tiên giặt đã nhuộm áo sơ mi trắng của mình thành màu xanh.

Em dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ ném vào tầng hầm, buổi tối không còn ôm quần áo tôi đi ngủ nữa, trên tủ âm tường trong nhà trở nên rỗng tuếch, không còn ảnh của tôi nữa.

Em đột nhiên thích xem những bộ phim tình cảm bị thương, tôi đứng ở bên cạnh, nhiều lần muốn vươn tay lau khô nước mặt của em.

Em dán giấy nhớ trên ngăn kéo, nhắc mình những thứ đó nên để ở đâu, nên đi đâu tìm, quần áo trong tủ phân loại ra để cất, đồ trong tủ lạnh cũng sẽ ghi rõ hạn sử dụng.

Tôi nhớ trước kia em vừa có chuyện hay vừa có đồ không tìm được sẽ gọi tôi:

“Chu Sinh, kéo ở đâu?”

“Chu Sinh, sữa chua trong tủ lạnh còn uống được không?”

“Chu Sinh, thuốc màu của em đâu rồi?”

“Chu Sinh, áo len màu lam nhạt của em ở đâu?”

“Chu…” Trong thoáng chốc tôi nghe thấy em nói một chữ, gần như vô thức cho răng em đang gọi tên tôi, vội vàng đáp lại một tiếng: “Anh Chu nhà em ở đây.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8