Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hãy Quên Anh
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:39:24 | Lượt xem: 1

Ánh mắt em nhìn lướt qua, “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”

Tôi quay đầu, nhìn thấy một người phụ nữ trong tay xách rất nhiều túi lớn túi nhỏ đi tới, bà cũng không trẻ tuổi, nhưng có nét đẹp tài trí, dường như nếp nhăn trên mặt bà cũng dịu dàng.

Rất giống em.

“Mẹ mang cho con ít đồ.” Mẹ vợ đại nhân nói chuyện cũng rất nhẹ nhàng.

“Đây không phải một chút đổ.” Em nhận túi lớn túi nhỏ trong tay mẹ vợ đại nhân, “Sau này nếu mẹ còn mang đồ tới đây thì nói với con một tiếng, con đi đón mẹ.”

“Được.” Mẹ vợ đại nhân cười bảo, “Trì Nhai nhà ta biết thương người.”

Tên đầy đủ của em là Thẩm Trì Nhai.

Về đến nhà, mẹ vợ đại nhân hơi kinh ngạc, có lẽ là kinh ngạc vì con trai mình thế mà không có hộp thức ăn ngoài chồng chất, quần áo không ném bừa. Bà cất những thứ mình mang tới vào tủ lạnh một cách ngay ngăn, dặn dò Thẩm Trì Nhai cái nào phải ăn hết sớm cái nào có thể giữ lâu hơn.

Thẩm Trì Nhai lấy giấy nhớ, ghi chú từng cái rồi dán lên.

Ánh mắt mẹ vợ đại nhân đã thay đổi, bà nhìn Thẩm Trì Nhai, hình như không kiềm chế được nữa, bà ôm lấy em, nước mắt chảy xuống, “Mẹ biết hết.”

Một câu nói kia khiến tôi ngây ra như phồng, em cũng ngây ngẩn cả người.

Quan hệ của chúng tôi chưa từng công khai, càng không nói cho cha mẹ hai bên biết. Cha mẹ em đều là giáo sư, là gia đình rất truyền thống, chuyện con trai mình là đồng tính phần lớn cha mẹ vẫn không chấp nhận được, cho nên chúng tôi luôn giấu giếm.

Thì ra họ đã nhìn ra từ lâu.

“Trì Nhai, con hứa với mẹ, con không thể làm chuyện điên rồ, mẹ chỉ có một đứa con trai là con.” Mẹ vợ ôm em khóc lóc.

“Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ không.” Em an ủi, “Con lớn thể này, cũng không phải con nít, sẽ không c.h.ế.t đi sống lại, con sẽ sống tốt, con đã rất ít khi nhớ đến anh ấy, nói không chừng mấy ngày nữa, con đã quên anh ấy rồi.”

Quên là tốt, tôi nghĩ.

Kỳ hạn bảy ngày sắp đến rồi, em không nhắc tên tôi lần nào nữa, người tên Chu Sinh này hoàn toàn biết mất khỏi cuộc sống của em.

Em đã quen với cuộc sống không có tôi, hình như em đã quên tôi.

Không có tôi, em cũng sẽ sống tốt.

Không có tôi, em cũng sẽ không nhớ tôi.

Như vậy rất tốt.

Ngoài ban công, cây hoa đinh hương tôi trồng cho em đã nở hoa, gió thổi qua, cẩn thận ngửi hương hoa thoang thoảng này, em búi mái tóc dài, ngồi thư giãn trên ghế trắng đặt ngoài ban công, trong tay ôm một quyển tập thơ.

Tôi si mê không thôi vì dáng vẻ này của em, không chỉ một lần.

Em có vẻ đẹp cổ điển, lần đầu gặp nhau ở đường cây xanh mưa rơi không ngừng kia, tôi không hiểu sao nhớ đến bài thơ “Ngõ mưa”, em rất giống một… Quý ông đinh hương ưu sầu.

Em bổng ngước mắt, nhìn tôi chăm chú:

“Em dùng điều gì mới có thể giữ anh lại.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8