Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hãy Quên Anh
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:39:25 | Lượt xem: 1

Tôi giật mình.

“Em cho anh những con đường thưa thớt, hoàng hôn tuyệt vọng, ánh trăng nơi hoang vu.”

Tôi liêc nhìn tập thơ trong tay em, thì ra em đang đọc thơ.

“Em cho anh nỗi sầu của người ngăm ánh trăng cô đơn đã lâu…”

Giọng em rất êm tai, hơi nghẹn ngào khó mà áp chế, đuôi mắt m.ô.n.g đỏ, bên trong đôi mắt trong veo lóe nước mặt nhỏ vụn.

Tôi buồn bực, bài thơ này cảm động đến vậy à.

“… Em cho anh sự trung thành của một người chưa bao giờ có tín ngưỡng… Em cho anh ký ức của đóa hồng vàng đã nhìn thấy vào chạng vạng nhiều năm trước khi anh sinh ra…”

Tôi học máy móc, hiểu biết về thơ chỉ dừng lại ở đọc thuộc lòng cả bài, tôi không hiểu ý nghĩa câu chữ của bài thơ này, chỉ cảm thấy nó là thơ tình giữ lại. Khi còn sống tôi chưa từng nghe em nói lời tâm tình với tôi, thậm chí em thích anh, em yêu anh cũng chưa từng nói.

Tôi xoay người, nhìn bông hoa sau lưng tôi, tức giận đến mức dùng tay quạt nó hai cái, đọc thơ tình cho hoa có ý gì, đọc với anh này, lúc anh sống một người to đùng đứng ở đó, em cũng không đọc thơ tình cho anh.

Chợt nghe thấy một tiếng cười khẽ, tôi quay đầu lại, nhìn thấy em ngồi im, trên mặt không có biểu cảm, có lẽ tôi nghe nhầm.

Tôi túm hoa lá trút giận, tốt xấu gì em cũng từng viết thơ tình cho tôi, nhưng đầu gỗ như tôi mới chưa bao giờ nói với em một câu bao hàm yêu thương.

Tôi không phải người lãng mạn, cũng không hiểu lãng mạn, tình yêu với tôi mà nói đó là lân đầu tiên gặp em đã muốn trải qua quãng đời còn lại cùng em, cho nên tôi sẽ dùng quãng đời còn lại làm bạn với em, nói cho em biết rằng tôi yêu em nhường nào.

Tiếc là mệnh ngắn, dù là tôi gặp em dành cả phần đời còn lại để yêu em, sinh mệnh ngắn ngủi vẫn không đủ để tôi bày tỏ tình yêu sâu đậm của tôi dành cho em.

Em khép trang sách lại, đặt trách trên giá sách, đi vào phòng khách, lại đi xem phim tình cảm bi thương.

Sau đó lại khóc.

Những bộ phim tình cảm bị thương kia dễ khóc thể à, tại sao tôi không có cảm giác?

Em co ro trên ghế sofa, chân dài cong lại, quẩn chăn lông, khóc sướt mướt, em không thích khóc, trừ lúc làm tình, tôi chưa bao giờ thấy em khóc, em vừa khóc, lòng tôi cũng trĩu nặng xuống.

Đêm hôm đó em xem phim tình cảm bị thương đến rất khuya, cuối cùng ngủ luôn trên ghế sofa. Sau khi em ngủ, tôi mới dám chạm vào em, bàn tay không có nhiệt độ lướt qua nước mắt trên mặt em, trong lúc ngủ mơ em lại khóc, tôi ôm hở em, vỗ nhẹ lưng em, an ủi em.

Sau khi em ngủ yên ổn hơn, tôi không nỡ buông em ra.

Tôi muốn giữ lại chút gì đó, chí ít nói với em tôi yêu em, tôi đã bẻ nhánh hoa đinh hương, đo kích thước ngón tay áp út của em, quẩn thành một chiếc nhẫn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8