Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hãy Quên Anh
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:39:27 | Lượt xem: 1

Ngày tôi chết, tôi muốn đi mua cho em một đôi nhẫn, nhưng tôi đã c.h.ế.t trên đường.

Chiếc nhẫn thật không mua được, quấn một chiếc cũng tốt, tôi còn làm cho em một thẻ đánh dấu sách, viết một câu trên thẻ đánh dấu sách màu trắng: Anh cho em lời hứa kiếp sau vẫn yêu em như xưa.

Tôi kẹp nhẫn và thẻ đánh dấu sách vào một quyển sách em không thường đọc. Có lẽ một ngày nào đó nhiều năm sau, em mở sách ra, sẽ nhìn thấy chúng, đến lúc đó em đã không buồn nữa, chỉ còn là sợi hoài niệm quấn trong tim, nhớ đến đã từng có một người bầu bạn với em mười một năm, nếu như người kia không chết, họ sẽ bạc đầu giai lão.

Tôi xuyên qua cửa nhà, ngoài cửa Quỷ Sai đang chờ tôi.

Đã đến giờ, tôi phải đi rồi.

Người yêu của tôi c.h.ế.t rồi, ngày cuối cùng của thất đầu, tôi nuốt thuốc ngủ, sau khi đích thân thử, mới phát hiện cách c.h.ế.t này rất đau khổ.

Quá trình nuốt thuốc, khiến tôi cảm thấy cổ họng mình như rách ra, viên thuốc như hòa với m.á.u nuốt vào, thuốc phát huy tác dụng rất nhanh, khi chưa uống hết lọ thuốc trong tay, triệu chứng choáng đầu buồn nôn đã xuất hiện.

Tôi chịu đựng đau đớn gần như không thể chịu đựng được kia, tiếp tục nuốt mười viên, lại tiếp tục, không tiếp tục được, tôi bắt đầu đứng không vững, không cầm được lọ thuốc trong tay.

Tôi ngã xuống đất, lọ thuốc rơi xuống, viên thuốc rơi ra ngoài.

Cảm giác khó chịu khiến tôi sống không bằng chết, tôi tìm một tư thể thoải mái dựa vào tù đầu giường, góc cạnh của ngăn tủ cộm đau sau lưng tôi, nhưng tôi không muốn cử động, cứ vậy chờ c.h.ế.t thôi.

Trong tầm nhìn của tôi xuất hiện một đôi giày quen thuộc, đó là đôi giày tôi mua cho anh, lúc c.h.ế.t anh đã đi đôi giày này.

Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên.

Tôi nhìn thấy anh.

Khoảnh khắc này, mọi đau đớn đều không đau nữa.

Tôi nghe được giọng anh.

Tôi cho răng anh là ảo giác của tôi, nhưng nghe lời anh nói, tôi nhận ra có lẽ đây không phải ảo giác.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8