Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hồ Điệp Gãy Cánh
Chương 08

Cập nhật lúc: 2026-03-13 21:12:44 | Lượt xem: 3

Tạ Dung kén ăn, khó tính, chỉ thích đồ ăn ta làm.

 

Con bé thích những món rất khó làm.

 

Làm một lần tốn rất nhiều thời gian và rất mệt.

 

Có lẽ đây là lần đầu tiên ta tỏ ra lạnh nhạt như vậy.

 

Con bé sững sờ: “Ngươi có ý gì?”

 

Không muốn nhìn đống châu rơi đầy đất, ta đứng lên đi ra ngoài, tiện miệng nói: “Ta không phải đã dạy trù nương làm bánh rồi sao?”

 

Tạ Dung chu miệng đuổi theo, giọng điệu không tự giác mà mang theo sự nũng nịu: “Họ làm không ngon, hoàn toàn không đúng! Ngươi đã cố gắng làm mẫu thân ta, vậy thì tại sao lần này lại không làm tốt, hại ta bị cười nhạo, bọn họ dám nói ta chưa từng ăn đồ ngon mà cái gì cũng khen hay!”

 

Ra khỏi phòng đầy châu rơi.

 

Ta hít sâu, quay lại nhìn con bé: “Ta chưa từng muốn làm mẫu thân ngươi, cũng chưa từng muốn lấy phụ thân ngươi.”

 

9.

 

“Là mẫu thân ngươi hy vọng ta gả cho phụ thân ngươi!”

 

Khi lời nói vừa dứt, Tạ Dung lập tức ngẩn người.

 

“Vương Nhược Vân!” Một tiếng quát vang lên cách đó không xa.

 

Tạ Văn Đĩnh không biết từ lúc nào đã đứng cách không xa đó.

 

Nghe tiếng quát, ta nhìn thấy một nam nhân bước nhanh về phía mình, bỗng nhận ra điều gì đó. Ta cúi đầu nhìn vẻ mặt đầy căm phẫn của Tạ Dung, đôi mắt chan chứa những giọt nước mắt kiên cường: “Ngươi nói bậy!”

 

“Rõ ràng là ngươi tham vinh hoa phú quý!”

 

“Chính ngươi tự chấp nhận mình thấp hèn, toàn bộ nhà này ai cũng biết rõ.”

 

Ta mở miệng định biện minh nhưng ngay lập tức tỉnh táo lại, vì chưa đạt được mục đích, nếu con bé gặp chuyện gì, thì Vương lão phu nhân sẽ không đưa bài vị của mẫu thân và a huynh cho ta, thì phải làm sao!

 

Tạ Văn Đĩnh dịu dàng an ủi con bé rất lâu.

 

Cuối cùng, Tạ Dung mới nấc nghẹn cáo trạng với hắn: “Phụ thân, con biết khóc lóc là không đúng, nhưng con đã chuẩn bị rất lâu cho ngày hôm nay, mọi việc tổ mẫu giao phó đều chưa hoàn thành, con lo sợ bà sẽ không thích con nữa.”

 

Kéo theo sự ủng hộ từ Tạ Văn Đĩnh còn chưa đủ, con bé còn phải nhắc đến lão phu nhân, người yêu thương mình nhất.

 

Ta đứng tại chỗ, tâm trí mệt mỏi, mất một lúc mới cúi người xuống, kéo nhẹ khoé miệng: “Là lỗi của ta, Dung Nhi đừng giận nữa, con muốn ăn gì, ta sẽ lập tức đi làm cho con.”

 

Tạ Dung ngượng ngùng nhìn ta rồi lại níu lấy tay áo của Tạ Văn Đĩnh: “Có phải làm phiền mẫu thân quá không? Con đã hứa với họ, sẽ tặng mỗi người một phần điểm tâm.”

 

Hóa ra đây chính là mục đích con bé ồn ào như vậy.

 

Càng lớn, con bé càng tính toán khôn ngoan, có lẽ vì hôm qua ta không nể mặt, nên con bé đã ghi nhớ trong lòng.

 

Hôm qua vừa mới biết rằng mình chẳng còn sống được bao lâu.

 

Nên nhất thời không thể kiềm chế bản thân.

 

Không nên như vậy, ta cần phải chịu đựng thêm một chút nữa.

 

Xắn tay áo tiến vào bếp, ta đã bận rộn từ sáng đến tối.

 

Trong suốt thời gian đó, nhiều việc vặt đã quấy rầy ta, Tạ Văn Đĩnh cử người đến lấy hương liệu dùng trong thư phòng, Tạ Phụng An gửi người đến hỏi danh sách quà tặng lần trước cho đồng môn để tham khảo, quản gia cũng phái người đến hỏi quyết định cho từng việc lớn nhỏ.

 

Sau khi hấp xong mẻ bánh cuối cùng, ta mở nắp nồi hấp, mùi thơm của bánh hoa hồng bay ra.

 

Ta không kìm nổi, bốc một miếng bánh cho vào miệng, vị ngọt ngon lành lan toả trong khoang miệng.

 

So với màu sắc tươi sáng của bánh, bàn tay ta tiếp xúc với nước quá lâu, da tay trở nên nhăn nheo.

 

Một cái, hai cái, ba cái…

 

Ta như trở về tuổi thơ, mỗi sáng mỗi tối đều phải vấn đích mẫu.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8