Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hộ Quốc Chiến Thần
Chương 308: C308: Một đêm tĩnh mịch

Cập nhật lúc: 2026-03-12 03:12:08 | Lượt xem: 3

Một đêm tĩnh mịch.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Vũ bọn họ vội vã đến Long gia.

Long gia tọa lạc tại Minh Nguyệt Hiệp ở ngoại ô phía tây thành An Long. Toàn bộ vùng ngoại ô phía Tây đều là sản nghiệp của Long gia.

Ngay từ khi đặt chân lên vùng đất đó có thể nói là đã bước vào lãnh địa của Long gia. Tuy nhiên, vùng ngoại ô phía Tây vẫn cách trung tâm Long gia gần chục cây số.

Long gia có quá nhiều bí mật mà người ta chưa biết.

Minh Nguyệt Hiệp có địa hình hiểm yếu, dễ phòng thủ khó tấn công.

Điều quan trọng nhất là những hàng cây cao chót vót và những tảng đá đan xen nhau ở đây có thể hạn chế tối đa khả năng bất kỳ ai nhìn trộm được bí mật của Long gia.

“Tại sao vẫn chưa gặp người của anh?” Trên đường đến Long gia, Diêm Thiền thấp giọng, lo lắng hỏi: “Không phải bọn họ đã xảy ra bất trắc gì rồi chứ?”

“Đương nhiên là không!” Lâm Vũ tự tin nói: “Yên tâm, tôi đã sắp xếp ổn thoả

rồi” Nghe Lâm Vũ nói như vậy, Diêm Thiền mới dần yên tâm.

Chiếc xe tiếp tục tiến về phía trước và chẳng mấy chốc đã tiến vào khu vực núi.

Đây là con đường duy nhất đến Minh Nguyệt Hiệp.

Tiến vào khu vực núi không bao lâu thì bọn họ bị một đám người chặn đường.

Đám người này đều cao to, cường tráng, thoạt nhìn có thể biết bọn họ không phải người bình thường, phần lớn đều mặc đồng phục, vẻ mặt ai nấy đều cực kỳ nghiêm túc.

Ngay khi mọi người đứng đó đã hình thành một áp lực rất lớn.

Lâm Vũ hơi nhướng mày, liếc nhìn những người này, mở cửa xe bước xuống.

Ninh Loạn và Diêm Thiền cũng lập tức xuống xe, đi theo hắn.

Trong tay Lâm Vũ cầm chiến đao Vô Phong từ khoảng cách hai mươi ba mươi mét, liếc nhìn ông già đứng đầu, bình tĩnh nói: “Long Quang Diệu, đây là lời giải thích của ông sao?”

Ông ta cười ha ha, hơi chắp tay nói: “Mục Bắc Vương giá lâm Long gia, sao tôi có thể không dẫn người đến nghênh đón được chứ?”

“Nghênh đón?” Lâm Vũ hừ lạnh một tiếng: “Tôi thấy ông đang định giết chúng tôi ở đây thì đúng hơn?”

“Tôi không hề có ý này.” Long Quang Diệu lắc đầu cười, sau đó đột nhiên đổi chủ đề, trầm giọng nói:

“Long gia từ trước đến nay không màng thế sự, nếu như Mục Bắc Vương tới uống rượu, tôi nhất định sẽ tiếp đãi nhiệt tình nhưng nếu muốn đến Long gia để vu khống, tôi cũng tuyệt đối sẽ không để yên! Không gây rắc rối nhưng tuyệt đối không sợ rắc rối!”

Hay cho câu không gây rắc rối nhưng tuyệt đối không sợ rắc rối!

Trong mắt Lâm Vũ đột nhiên lóe lên một tia lạnh lùng.

Lời nói của Long Quang Diệu đã trực tiếp nói lên thái độ của Long gia.

“Chuyện Long Tướng Cấm Vệ tàn sát Bàng gia ở Tây Vực không cho phép ông ngụy biện!” Lâm Vũ lạnh lùng nhìn Long Quang Diệu.

“Hôm nay tôi tới đây chỉ muốn một câu trả lời! Tôi với Long gia trước nay. không thù không oán, tại sao Long gia lại muốn lấy mạng tôi?”

“Muốn buộc tội người khác, còn lo không thể viện cớ sao?”

Long Quang Diệu cười nói: “Mục Bắc Vương thật thông minh, tới Khương gia phô trương uy thế, sau đó lại tiêu diệt Nam Cung thế gia! Hiện tại, lại muốn tấn công Long gia tôi! Xem ra sự tồn tại của tám đại gia tộc cổ võ khiến các người

như mắc nghẹn ở cổ họng!

Ninh Loạn nghe vậy, nhất thời tức giận: Mẹ kiếp, Long gia muốn hại Mục Bắc vương, còn dám ở đây nói lý lẽ!”

Long Quang Diệu nhìn chằm chằm vào Ninh Loạn, con ngươi hơi nheo lại: “Chiến Thần Bạch Hổ, Ninh Loạn?”

“Chính ông nội đây!” Ninh Loạn hếch mũi đáp.

“Người khác sợ Ninh Loạn chứ lão phu không sợ!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8