Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hoa hồng gai
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-08 02:22:53 | Lượt xem: 4

“Khụ khụ khụ khụ!!!” Thiếu chút nữa Trần Viện thức ăn trong miệng cho nghẹn, ho dữ dội, vài giây lấy bình tĩnh, rút một tờ khăn giấy lau miệng, và Thẩm Yến với vẻ thể tin nổi.

 

giả vờ như thấy dáng vẻ của cô bạn , thuận tay vươn dùng ngón út khẽ khàng móc ngón tay của Thẩm Yến, dường như đang thúc giục nhanh chóng hành động.

 

Lông mi của Thẩm Yến khẽ run rẩy.

Anh mím môi, ánh mắt né tránh , phần da ngón tay chạm bỗng chốc căng , vành tai như đang nóng ran ửng đỏ, khiến cả như đang dày vò trong chảo dầu sôi.

 

Trần Viện im lặng vì quá kinh ngạc: “…”

 

Sau một lúc lâu, cuối cùng cô cũng nhịn mà lên tiếng: “Không , hai đang lén lút lưng đó chứ?”

 

kịp thời che miệng Trần Viện, đề phòng cô những lời phá hỏng bầu khí.

 

Chu Ngọc oán hận , cố ý giả vờ ân cần xen : “Thịnh Tiêu, đừng ép buộc Thẩm nữa, thấy ? Cho dù hai là thanh mai trúc mã, cũng thể quan tâm đến cảm xúc của Thẩm chứ.”

 

Nghe tiếng “ Thẩm” liên tục, suýt chút nữa duy trì sắc mặt.

Lén lút đưa mắt hiệu cho Thẩm Yến phối hợp với .

 

Vì từ nhỏ quen Thẩm Yến, nên là một sạch sẽ đến mức cực đoan.

 

Anh luôn thích tiếp xúc cơ thể với khác, thậm chí khi ngoài cũng luôn mang theo nước khử trùng trong túi.

 

Huống chi là ăn thức ăn mà khác gắp bằng đũa.

 

Lúc đầu chỉ Thẩm Yến giả vờ, để thể trả đũa Chu Ngọc, khiến cô khó chịu là .

 

Ai ngờ giây tiếp theo Thẩm Yến thực sự há miệng.

 

Biểu cảm mặt vẫn lạnh nhạt, chút gợn sóng, chỉ chằm chằm tay đang cầm đũa, yết hầu khẽ nhấp nhô, nhanh chóng cúi đầu và cắn thức ăn mà gắp bằng đũa cho .

 

Sau đó, giọng khàn khàn: “ hề .”

 

Biểu cảm của Trần Viện sụp đổ.

 

Trên mặt cô như in dòng chữ: “Ba chúng lớn lên cùng từ nhỏ, hai từ bao giờ lén lút qua với ?”

 

Chu Ngọc ở bên cạnh, sắc mặt trắng bệch, dường như bao giờ coi thường như mặt đứa con trai khác.

 

Thẩm Yến với ánh mắt đầy tán thưởng.

Không ngờ Thẩm Yến tưởng chừng như ngốc nghếch phối hợp ăn ý đến .

Bữa ăn thể nuốt nổi nữa.

 

Chu Ngọc việc nên rời .

Khi cô , Trần Viện lập tức ‘nổ tung’: “Chuyện gì hai ? Ba chúng lớn lên cùng từ nhỏ, hai dám “tình tứ” ngay mặt thế? Nói ! Hai lén lút qua từ bao giờ?”

 

Thẩm Yến vốn ít , lúc trả lời, chỉ thẳng .

Nhìn theo bóng lưng phẫn nộ của Chu Ngọc bỏ , tâm trạng khá vui vẻ, an ủi cô bạn : “Nhỏ tiếng thôi, tớ và Thẩm Yến gì, chỉ là diễn trò để trả đũa Chu Ngọc thôi. Cô hỏng túi của tớ, còn tán tỉnh yêu của , tớ cố ý câu dẫn thích ngay mặt cô để trả đũa, ngờ Thẩm Yến phối hợp đến thế.”

 

Thẩm Yến khựng .

Anh khẽ cử động ngón tay.

Vùng da tiếp xúc với , nóng bỏng như thiêu đốt, bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.

 

Dùng khăn giấy lau khóe miệng, Thẩm Yến dậy, giọng lạnh nhạt: “Vậy thì học .”

 

Trước khi rời , với bất kỳ ai bàn ăn rằng đây là đầu tiên bỏ lỡ một tiết học chuyên ngành vì lời mời của .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8