Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hóa Ra Chúng Ta Đều Thích Nhau
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-13 13:29:38 | Lượt xem: 3

10

Sáng hôm , và Tư Diên cùng đến công ty. 

 

Gần đến công ty, băn khoăn mãi cuối cùng cũng mở miệng lên tiếng, “Tổng giám đốc, thả em ở ven đường là .”

 

Tư Diên liếc , im lặng một lúc gật đầu, “Được.”

 

và Tư Diên lượt công ty như khi. 

 

Lại là một buổi sáng bận rộn.

 

Trong giờ ăn trưa, nhận điện thoại của , bà hỏi khi nào mới thời gian về nhà một chuyến, là Tống Nhụy Nhụy giới thiệu yêu cho .

 

cũng nhớ , nhưng…

 

Sao Tống Nhụy Nhụy thể ý cơ chứ?! 

 

Chị chỉ mong sống thảm hại để nhạo thôi!

 

Thế là tùy tiện tìm một cái cớ.

 

“Chắc cuối năm ạ, dạo công việc khá bận, con thời gian.”

 

Mẹ cúp máy.

 

Mấy ngày , nhận điện thoại của .

 

Lần giọng bà yếu ớt.

 

“Manh Manh, ốm , con thể về nhà với ?”

 

Trong lòng chợt lạnh toát, vội bật dậy, “Mẹ b ệ n h gì? Có nghiêm trọng ? Con… con sẽ mua vé về ngay!”

 

Bố mất sớm, nhiều năm nay chỉ sống nương tựa .

 

nên vì Tống Nhụy Nhụy mà xa lánh .

 

Ra khỏi cửa, đúng lúc đụng Tư Diên đang bước .

 

Dường như nhận điều gì đó, vội bước đến phía , “Có chuyện gì ?”

 

“Mẹ em ốm , em xin nghỉ vài ngày về thăm .” .

 

Tư Diên im lặng một lát, “ lúc việc đến đó, cùng nhé.”

 

sững sờ.

 

hết lịch trình của Tư Diên, việc đến gần nhà chứ?

 

“Tổng giám đốc?” Thư ký Hàn tới, ngập ngừng một lúc, đó cũng gật đầu, “, đây là lịch trình cá nhân của tổng giám đốc, chỉ . Tổng giám đốc, sẽ sắp xếp máy bay ngay.”

 

“Ừ.” Tư Diên nhàn nhạt đáp một tiếng, về phía , “Đi thôi.”

 

lo lắng cho nên cũng nghĩ nhiều, thậm chí đầu tiên máy bay tư nhân cũng thấy vui vẻ.

 

Xuống máy bay, bên ngoài chờ chúng .

 

Trong xe.

 

“Mẹ em ở b ệ n h v i ệ n nào?” Tư Diên hỏi.

 

Lúc mới nhớ , vội gọi điện hỏi , kết quả là

 

“Mẹ ở b ệ n h v i ệ n, đang ở nhà.”

 

Tài xế lái xe đến khu chung cư.

 

Tư Diên xuống xe cùng .

 

“Có việc gì thì gọi cho .” Anh nhẹ nhàng .

 

“Vâng ạ.” gật đầu, “Cảm ơn Tư Diên, em đây.”

 

vẫy tay, xoay chạy khu chung cư, thẳng về nhà.

 

Kết quả mở cửa…

 

Mẹ đang vui vẻ chuyện điện thoại.

 

Thấy , bà thật tươi, với trong điện thoại, “Manh Manh về , mau qua đây .”

 

“Mẹ?” đóng cửa , “Mẹ thấy khỏe chỗ nào?”

 

Trông vẫn mà.

 

Mẹ liếc một cái, “Mẹ thế thì con chịu về nhà ?”

 

Lúc mới hiểu , lừa .

 

Tức c  h  ế  t !

 

“Mẹ! Sao thể lấy chuyện lừa con chứ? Mẹ con tin ốm mà sợ c  h  ế  t ?”

 

cảm thấy ấm ức, nước mắt ngừng rơi xuống.

 

“Bất đắc dĩ thôi mà?” Mẹ khẽ ho một tiếng, “Mẹ xin con ?”

 

“Bác cả con giới thiệu đối tượng cho con, điều kiện gia đình và ngoại hình đều .” Mẹ vui vẻ tiếp, “Giải quyết chuyện đại sự của con, sẽ thấp thỏm lo lắng nữa. thật thì con chịu về, nên đành l ừa con thôi.”

 

Vậy là, lời bác cả và Tống Nhụy Nhụy, gả cho ?!

 

đầu bỏ , nhưng thấy ánh mắt mong đợi của , đành nhịn.

 

11

Bác cả và Tống Nhụy Nhụy cùng đến nhà .

 

Thật lòng mà , ưa gì gia đình bác cả.

 

Từ khi bố mất, điều kiện gia đình lắm.

 

Tống Nhụy Nhụy và bác cả luôn đến mặt khoe khoang, nào là mua nhà lớn, nào là mua biệt thự mới.

 

với nhiều rằng thích hai đó, nhưng luôn lo lắng rằng nếu một ngày bà đột ngột , sẽ ai chăm sóc , nên bà luôn cố gắng duy trì mối quan hệ với họ hàng hai bên.

 

Vừa những lớn thích mối, cũng từ chối việc bác cả giới thiệu đối tượng cho .

 

Vừa bước , bác cả giả vờ , “Manh Manh về , nếu giới thiệu bạn trai cho cháu, chắc cháu cũng về nhỉ?”

 

“Manh Manh cũng còn nhỏ nữa, đến lúc lo chuyện cưới xin .” Tống Nhụy Nhụy phụ họa.

 

thế! Ít còn hơn ai đó, thấy bạn trai khác liền giành lấy! Còn coi rác rưởi là bảo bối nữa cơ đấy!”

 

cố ý châm chọc.

 

Sắc mặt Tống Nhụy Nhụy tái nhợt.

 

“Mày!”

 

Mẹ liếc , nhắc ít một chút.

 

tươi mời hai họ xuống.

 

Sau đó bác cả bắt đầu khen ngợi mà bác giới thiệu như thế nào.

 

nên mở điện thoại nhắn tin với Tiểu Vũ.

 

[Mày đoán xem tao đang ở ?]

 

[Ở nhà đó, lừa về nhà, ốm, hóa là để ép tao xem mắt, hu hu, thật thể tin nổi.]

 

Một lúc Tiểu Vũ mới trả lời, còn hỏi nhà và mật khẩu nữa.

 

Dù thấy là lạ nhưng vẫn cho nó .

 

Bác cả vẫn tiếp tục .

 

Khen thanh niên đó xong, còn quên khen ngợi Tống Nhụy Nhụy.

 

“Manh Manh , cháu cũng đừng kén chọn quá, điều kiện như thế cơ mà! Tuy so với đối tượng của chị họ cháu, ấm…” Vừa , bác cả còn vỗ vỗ tay Tống Nhụy Nhụy.

 

Vẻ mặt đắc ý của Tống Nhụy Nhụy như bay lên trời.

 

chỉ thấy buồn !

 

Tống Nhụy Nhụy vẫn phận thật của Trương Vũ!

 

là ngu ngốc!

 

Bác cả càng càng đắc ý, “Manh Manh, cháu cũng đừng khó chịu, cháu , ngoài học vấn thì chả điểm gì hơn cả…”

 

Tiếng gõ cửa vang lên.

 

Mẹ dậy ngoài mở cửa.

 

Bác cả vẫn tiếp, “Cháu nấu ăn ? Không đúng ? Bác , cháu học nấu ăn , thì ai thèm lấy !”

 

thể nổi nữa nên lập tức phản bác, “Cần gì chứ?”

 

Sắc mặt Tống Nhụy Nhụy lập tức trầm xuống mỉa mai, “Mẹ xem xem, còn thèm ăn cơm cơ.”

 

“Công ty cháu cung cấp một ngày ba bữa, còn đồ ăn mang về, cũng thời gian nấu ăn, giống chị, thời gian nấu cơm mà thời gian tìm hiểu phận của Trương Vũ…” mỉm , “Bị khác lừa mà còn .”

 

“Em bậy! Trương Vũ đúng! Là em quên nên mới bám theo đến tận nhà ! Không , ! Nhất định tìm cho em một đối tượng để em bám theo nữa mới !”

 

chị bằng ánh mắt xem thường/

 

Ngu vẫn ngu!

 

Nói đến mức còn chịu hiểu!

 

“Manh Manh! Người yêu của con đến nhà chơi?!” Giọng của vang lên.

 

Người yêu của ?!

 

Không thể nào!

 

còn đang ế chổng vó, lấy yêu?!

 

lập tức dậy, xem xem chuyện gì đang xảy .

 

Người ngoài cửa chính là…

 

“Tổng…”

 

Tư Diên lên tiếng , “Manh Manh, lo cho bác gái nên đến thăm.”

ngớ , “Hả?”

 

“Thấy bác gái việc gì, yên tâm .” Tư Diên nháy mắt với , đó cúi đầu chào , “Bác gái, cháu chào bác, cháu tên là Tư Diên, là… bạn trai của Manh Manh nhà ạ.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8