Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hóa Ra Là Em
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:07:11 | Lượt xem: 2

Tim tôi nhảy dựng, chẳng lẽ bị phát hiện rồi?

“Cậu có phải biết bạn gái của tổng giám đốc không?”

?

“Sao cậu lại nói vậy?”

“Dù sao tổng giám đốc chắc chắn là đang yêu, còn cậu, gần đây mỗi lần tôi nhắc đến tổng giám đốc, phản ứng của cậu rất kỳ lạ, loại trừ khả năng cậu là bạn gái của tổng giám đốc, chỉ còn một khả năng là cậu biết bạn gái của tổng giám đốc!”

Loại trừ luôn cả đáp án đúng, khả năng suy luận này tôi không thể không cho cô ấy một like!

“Nói cho tôi biết đi, bạn gái của tổng giám đốc là ai? Có phải người trong phòng mình không? Hay là người phòng khác? Hoặc là khách hàng nào?”

“Tôi rất kín miệng, cậu tin tôi đi!”

“Gia Gia tốt bụng ơi, không nghe được chuyện này thật khó chịu!”

Tôi ghé sát vào tai Từ Oánh Oánh, “Bạn gái của anh ấy là tôi.”

Từ Oánh Oánh đảo mắt, rồi quay lại làm việc của mình.

Nói thật mà không ai tin, tôi còn có cách nào?

19

Ngày tháng trôi qua bình lặng, thoắt cái đã ba năm.

Trong khoảng thời gian này, Chu Nghi thăng chức, Từ Oánh Oánh thay thế vị trí giám đốc của anh ấy.

Chúng tôi cũng đã cùng nhau vào một buổi chiều đẹp trời, đi nhận giấy kết hôn.

Hôm nay là sinh nhật ba mươi tuổi của Chu Nghi, sau khi cắt bánh, anh đưa tay đòi quà sinh nhật từ tôi.

Tôi đặt tay anh lên bụng mình, nơi ấy, chúng tôi đón chào đứa con của mình.

Chu Nghi ngẩn người hồi lâu, đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, mắt anh ươn ướt.

Năm mười bảy tuổi, khi chàng trai đang giảng bài cho tôi đột nhiên hỏi, “Tịch Gia, em muốn kết hôn lúc bao nhiêu tuổi?”

Lúc đó tôi cắn đầu bút, đắn đo nói trước ba mươi tuổi.

“Tại sao?”

“Vì em muốn làm mẹ trước ba mươi tuổi mà,” tôi làm bài, tiện miệng hỏi Chu Nghi, “Còn anh thì sao?”

Chàng trai nhẹ giọng đáp: “Cùng em.”

Tôi không nghe rõ, hỏi lại một lần nữa.

Chàng trai tai hơi đỏ, chỉ vào đầu tôi, nghiêm giọng nói: “Tịch Gia, bài toán này mà em cũng không biết làm à!”

Anh sợ tâm tư của mình bị lộ, lại không thấy gương mặt tôi cúi đầu làm bài cũng âm thầm đỏ lên.

–Hết–

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8