Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hoa Yến
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:07:25 | Lượt xem: 2

Ta Tần Yến rời từ lúc nào.

 

Đợi đến khi ngủ một giấc dậy, cơn sốt lui, cơ thể khỏe hẳn .

 

Thuốc của Tần Yến, quả nhiên hiệu nghiệm.

 

Mà trong mấy ngày hôn mê, chuyện Tô Minh Nhan hãm hại ở Tần phủ, lan truyền khắp kinh thành.

 

Không cần , trong chuyện chắc chắn bàn tay của Tần Yến.

 

Tên điên đó, luôn thù tất báo.

 

Kiếp , chỉ vì Tô Minh Nhan là của , nên mới nhịn xuống tay.

 

Lần chắc hẳn là thấy và Tô Minh Nhan bất hòa, nên mới kiêng dè gì nữa.

 

Tô Minh Nhan quỳ ở từ đường đến mức kiệt sức.

 

Đến khi nàng ngoài, thì bên ngoài đổi khác.

 

Nàng phụ ép đến xin .

 

Sau mấy ngày phạt, nàng trông tiều tụy, yếu ớt đến mức như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng thể ngã quỵ, sắc mặt trắng bệch, nhưng khi thấy , ánh mắt lạnh lùng như rắn độc:

 

“Tô Diệu! Ngươi sớm kế hoạch của , cố ý đợi ở trong phòng Tần Yến để phản pháo đúng ?”

 

Thật thú vị, nàng cuối cùng cũng giả vờ nữa .

 

Xem , trong thời gian quỳ ở từ đường, nàng suy nghĩ nhiều.

 

Ta nghịch sơn móng tay ngón tay:

 

“Tô Minh Nhan, ngươi tốn công tốn sức hãm hại như , chẳng là vì câu dẫn Thái tử Dung Ngọc ?”

 

“Ta nhường cho ngươi ?”

 

Tô Minh Nhan chắc chắn ngờ những lời , ngây tại chỗ.

 

Khi mở miệng nữa, thái độ của nàng đổi:

 

“… Tỷ tỷ, tỷ đang ?”

 

Hóa , chỉ khi nhường Thái tử cho nàng , nàng mới chịu gọi một tiếng tỷ tỷ.

 

Chẳng trách kiếp , Tô Minh Nhan và bất hòa lâu, nhưng khi vì cái c h ế t của Tô Tự mà trở mặt với Thái tử, nàng phá lệ chạy đến phòng , giả vờ giả vịt gọi một tiếng tỷ tỷ.

 

Mà khi Tô gia gặp nạn, chỉ nàng là bình an vô sự, hề hấn gì.

 

Nàng giữa đống đổ nát, xuống , nhạo ngu ngốc.

 

Nàng ngu ngốc đến mức đề phòng hết đến khác, cuối cùng đề phòng nổi nàng lẻn thư phòng của cha, đặt những bức thư giả mạo .

 

Cha của , cũng là cha của nàng .

 

Phủ Thái phó, cũng là nhà của nàng .

 

Ta thật sự ngờ tới, nàng lấy lòng Thái tử, mà thể hy sinh cả của .

 

Ta chất vấn nàng tại , nàng điên dại:

 

“Cái gì mà lấy lòng Thái tử?”

 

“Hừ, chỉ mượn tay Thái tử, hủy diệt phủ Thái phó mà thôi!”

 

“Các còn nhớ di nương của c h ế t như thế nào ?”

 

“Bà các vứt bỏ ở trang trại, bệnh c h ế t!”

 

“Vậy mà các còn chịu lập bài vị cho bà !”

 

“Ta hận cha, hận ngươi, càng hận ngươi hơn! Ta các sống bằng c h ế t!”

 

, ngươi ngươi phát điên như thế nào ?

 

“Ta hạ độc bà nhiều năm nay , ban đầu cẩn thận, chỉ tăng liều lượng từng chút một, mãi đến khi Tô Tự c h ế t, mới quyết định, cho bà một cái kết thống khoái.”

 

“Phát điên cũng , khi c h ế t di nương cũng phát điên, bà cứ gọi tên cha, gọi tên ngươi, hai xuống suối vàng chôn cùng bà đấy!”

 

Từ lúc đó trở , mới thực sự rõ con thật của nàng .

 

Hóa , và mẫu nể tình ruột thịt, hết đến khác nhường nhịn, là kẻ bất nhân bất nghĩa như .

 

Mẹ của Tô Minh Nhan – di nương Liễu thị, vốn là kẻ tham lam vô độ.

 

thèm vị trí chính thất của mẹ , thừa dịp mẫu bệnh, tay hạ độc, suýt chút nữa lấy mạng bà .

 

Tuy cha tiểu , nhưng cũng coi như là sáng suốt.

 

Sau khi điều tra rõ chân tướng, thể giữ nữ nhân như Liễu thị nữa, liền đánh bà một trận, đó đuổi đến trang trại.

 

Mùa đông năm đó.

 

Mẹ phúc lớn mạng lớn, vượt qua kiếp nạn.

 

Còn Liễu thị phát điên, đó đổ bệnh, cuối cùng c h ế t ở nơi đó.

 

Từ đó về , mẫu liền đón Tô Minh Nhan về nuôi dưỡng bên cạnh, dốc lòng dạy dỗ, coi như tròn trách nhiệm của một cả.

 

Ai ngờ , Tô Minh Nhan bề ngoài ngoan ngoãn, hiểu chuyện, nhưng trong lòng chất chứa thù hận ngút trời.

 

Nàng từ thủ đoạn, cấu kết với Thái tử.

 

Sau đó, đẩy tất cả xuống vực thẳm.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8