Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hoa Yến
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:07:10 | Lượt xem: 2

Kiếp , là thanh mai trúc mã.

 

Ta gánh vác trọng trách gia tộc, từng hạ quyết tâm sẽ trở thành Thái tử phi của , còn Hoàng hậu của .

 

Ta từng nghĩ sẽ cùng ngắm giang sơn gấm vóc, thịnh thế phồn hoa.

 

, tất cả đều trở thành trò .

 

Ai thể ngờ , ôn nhu như , hỏi đánh đau tay như

 

Sau chính là g i ế t , tru di cửu tộc nhà , hại Tô gia cửa nát nhà tan?

 

Mà lúc

 

“Lòng bàn tay đỏ hết .”

 

Dung Ngọc nâng tay lên, nhẹ nhàng xoa xoa.

 

Như thể đang đau lòng cho .

 

Thật nực , cho đến tận bây giờ, vẫn hiểu, tại thể giả vờ ôn nhu đến .

 

Đầu ngón tay Dung Ngọc lạnh, giống như tuyết mới tan núi.

 

Đáng tiếc, là ngọn lửa thể sưởi ấm .

 

Ta vội vàng rút tay về, mà ngẩng đầu lên, theo bản năng về phía Tần Yến…

 

Ta , để tâm ?

 

Từ đầu đến cuối, Tần Yến vẫn luôn im lặng đó, một lời.

 

thể nhận , ánh mắt Tần Yến lúc còn u ám hơn , mơ hồ lộ vẻ lạnh lẽo, cố chấp.

 

Có vẻ như Tần Yến đang vui.

 

Ta đang nghĩ xem nên chào tạm biệt Tần Yến .

 

Lúc , ở cửa viện xuất hiện thêm một bóng dáng xa lạ quen thuộc:

 

“Tỷ, tỷ chứ? Sao đến Tần gia thấy một đống lời đồn đại nhảm nhí? Có kẻ nào bắt nạt tỷ ?”

 

Người đến là của , Tô Tự.

 

A Tự vẫn còn sống.

 

Hắn , liếc mắt Tô Minh Nhan với vẻ nghi ngờ, rõ ràng là chuyện lúc nãy.

 

Tô Minh Nhan cắn môi, chút sợ Tô Tự, hướng ánh mắt cầu cứu về phía Dung Ngọc.

 

Tô Tự thấy , liền lạnh:

 

“Tô Minh Nhan, Thái tử gì?”

 

“Muội hãm hại tỷ tỷ, chẳng lẽ Thái tử ca ca còn bênh vực ?

 

“Thái tử ca ca luôn luôn đặt tỷ tỷ lên hàng đầu, ?”

 

Tô Minh Nhan vẫn còn biện minh:

 

“Muội , cố ý…”

 

“Hừ, tính toán , trong lòng tự rõ.”

 

Mắng Tô Minh Nhan xong, Tô Tự sang rạng rỡ với Dung Ngọc:

 

“Thái tử ca ca, luôn bảo vệ tỷ tỷ nhất, đúng chứ?”

 

Dung Ngọc nhếch mép:

 

“Ừ, A Tự đúng.”

 

Tô Tự , nụ càng thêm rạng rỡ, nịnh nọt , hất cằm:

 

Hắn mặc một y phục đỏ rực như lửa, dải buộc tóc tung bay, giữa gió thu, phóng túng gò bó, giấu vẻ thiếu niên.

 

Ta đứa tràn đầy sức sống, cổ họng chút nghẹn ngào:

 

“A Tự, chuyện còn về nhà .”

 

Tô Tự luôn lời , lên tiếng, liền ôm kiếm, ngoan ngoãn gật đầu:

 

“Vâng, tỷ tỷ, tỷ còn bao lâu nữa? Mẫu bảo đến đón tỷ.”

 

Dung Ngọc cũng như , diễn kịch, ôn nhu với :

 

“Diệu Diệu, hôm nay vất vả , mệt , để sai đưa hai về phủ.”

 

Ta khuôn mặt giả vờ ôn nhu của Dung Ngọc.

 

trong đầu hiện lên hình ảnh, kiếp lật đổ Trấn vương, phái , Tô Tự, đến Nam Cương điều tra chứng cứ, đó cố ý sắp xếp để một rơi bẫy rắn rết độc trùng ở Nam Cương…

 

Ta thật hỏi

 

Lúc , khi thiết gọi là “A Tự”, chút nào thật lòng ?

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8