Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hoàng Hậu Bánh Hoa Quế
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-30 15:08:19 | Lượt xem: 1

Ta chưa từng thấy phụ thân khóc bao giờ.
Chắc là người không nỡ xa ta.
Ta ngẩng tay nhỏ, lau nước mắt cho người, nhẹ nhàng an ủi: “Phụ thân đừng khóc, ngày mai Mãn Nô Nhi sẽ về nhà thôi.”
Phụ thân cúi đầu, hít sâu một hơi, rồi bất ngờ ôm chầm lấy ta.
“Mãn Nô Nhi, có chuyện gì cũng đừng sợ, phụ thân sẽ luôn ở bên con.”
Ta nào có sợ, ta là dũng cảm nhất rồi.

Ta cười hớn hở vẫy tay gọi với theo bóng lưng phụ thân: “Phụ thân, ngày mai nhất định phải đến đón ta nhé.”
Phụ thân cứ thế bước đi, không hề ngoảnh đầu.
Ta nghĩ chắc là người không nghe thấy.
Lý Yến Hòa nắm tay ta, môi mím chặt, mắt cụp xuống.
Sau đó lặng lẽ dắt ta bước vào điện Tử Thần.
Lúc này, bóng lưng phía sau cuối cùng cũng quay đầu lại, đứng nơi bậc thềm nhìn thật lâu, thật lâu.
Trong điện Tử Thần, Hoàng đế bệ hạ ngồi trên long ỷ.
Lý Yến Hòa ngồi bên cạnh Người, lắng nghe lời dạy bảo về cách làm một vị hoàng đế tốt.
Ta ngồi ở phía bên kia của bệ hạ, tuy không hiểu nhưng vẫn chăm chú lắng nghe.
Bởi vì ca ca từng nói, khi phu tử giảng bài, dù nghe không hiểu cũng phải giả vờ hiểu.
“Tư mã Trương Lâm của Dung Châu là nhân tài hiếm có, sau khi trẫm đi, con hãy điều hắn hồi kinh, người này thật thà, có thể trọng dụng.”
“Tể tướng Bùi đã cao tuổi, tính tình lại cố chấp, lời ông ta có thể nghe, cũng có thể không, cháu ông ta là trạng nguyên năm nay, biết tiến thoái và vững vàng, đợi khi tể tướng cáo lão về quê thì có thể dùng.”
“Thị lang Bộ Binh Bùi Chiếu, là kẻ ngạo mạn bất kham, nhưng lại có tài lớn, việc thu phục hắn ra sao, phải trông vào con.”
“Nhà họ Lương xưa nay luôn trung quân ái quốc, sau này có chuyện gì khó quyết, hãy bàn bạc nhiều với Thiếu phó.”
Lý Yến Hòa nghe đến đây, nhìn phụ hoàng, lên tiếng: “Nhưng Thiếu phó…”
Hoàng đế mỉm cười, nhìn ta, lại quay sang nhìn Lý Yến Hòa.
“Không sao cả, Thiếu phó sẽ không dễ gì hồi hương đâu.”
Ta cũng gật đầu: “Ngoại tổ phụ thân thể rất tốt, người thích làm việc nhất.”
Hoàng đế xoa đầu ta.
“Kim An, nếu ngoại tổ phụ con về quê, sau này con sẽ không gặp được ông nữa.”
Ta lắc đầu: “Ngoại tổ phụ đã nói, sẽ luôn ở bên ta, nhìn ta trưởng thành.”
Hoàng đế lúc này mới hài lòng gật đầu.
Phụ thân ta quanh năm trấn thủ biên quan, bảo gia vệ quốc.
Tổ phụ ta mất nơi sa trường ngay khi ta ra đời.
Khi ta ba tuổi, tổ mẫu bảo là nhớ tổ phụ, sau khi ngủ thì chẳng bao giờ tỉnh lại nữa.
Về sau ta và ca ca được ngoại tổ phụ đón về phủ họ Lương.
Ta giống Lý Yến Hòa, đều không có mẫu thân, bởi vì mẫu thân ta mất lúc sinh ta ra.
Ngoại tổ phụ bảo ta rất giống mẫu thân, đáng yêu như nàng thuở bé, là bảo bối trong lòng người.
Bởi vậy người rất thương ta, thường ôm ta luyện chữ lớn, kiên nhẫn giảng cho ta nghe những đoạn sách ta không hiểu.
Còn mỗi khi ca ca bắt nạt ta, người sẽ đánh vào mông ca ca.
Cho nên người luyến tiếc chưa chịu về quê, vì người muốn mãi ở bên ta.
Chỉ là đêm nay không về nhà, không biết ngoại tổ phụ và ca ca có nhớ ta không.
Còn cả tổ mẫu nữa, không biết bà có để dành cho ta một phần bánh quế hoa hay không.
Bệ hạ nói thao thao bất tuyệt hồi lâu, càng nói đôi mắt Lý Yến Hòa càng đỏ hoe.
Đến cuối cùng, hắn bỗng òa lên khóc nức nở.
Sau đó, bệ hạ mắt hoe đỏ, khẽ vỗ vai hắn.
Ta chẳng hiểu hắn, hoặc là họ, vì sao lại buồn đến thế.
3
Hoàng đế bệ hạ đợi Lý Yến Hòa khóc xong, lại dặn dò hắn rất rất lâu.
Giữa bọn họ tựa như có những lời chẳng thể nói hết.
Ta nghe đến mơ màng buồn ngủ.
Trong mộng, ta mơ thấy mình được mẫu thân ôm lấy.
Vòng tay mẫu thân thơm thơm, mềm mềm.
Ta vô thức nắm lấy vạt áo nàng, rúc vào lòng nàng.
Cuối thu ở kinh thành có chút lạnh.
Ra khỏi điện Tử Thần, gió lạnh lùa qua cổ khiến ta rụt người lại.
Người đang ôm ta thấy vậy, liền vội vã kéo lại áo choàng cho ta.
Khi ta mơ mơ màng màng mở mắt,
liền thấy một gương mặt xinh đẹp vô cùng, ta nghĩ mẫu thân ta hẳn cũng xinh đẹp như vậy.
Ta lặng lẽ nhìn nàng, không dám lên tiếng.
Sợ rằng vừa mở miệng, nàng sẽ biến mất.
Mãi đến khi nàng bế ta trở về phòng, nhẹ nhàng đặt lên giường,
lúc này mới thấy ta đang mở to mắt nhìn nàng.
Nàng sững sờ một chút, rồi mỉm cười.
Nàng cười lên, mắt cong cong như trăng thượng tuần, nơi khóe môi còn có hai lúm đồng tiền nhỏ nhắn, rất đẹp.
Nàng véo má ta, cười dịu dàng hỏi: “Tỉnh từ bao giờ vậy?”
Trước người xa lạ, ta có chút thấp thỏm, nhưng ca ca từng nói biết tên người khác rồi thì không còn là người lạ nữa, thế là ta nhìn nàng hỏi: “Ta là Mãn Nô Nhi, còn người là ai?”
Nàng nghĩ một chút: “Ta là Nguyễn Dao Quang, họ gọi ta là Hoàng hậu.”
Ta chầm chậm ngồi dậy, ngẫm nghĩ hồi lâu.
“Người là thê tử của Hoàng đế bệ hạ.”
Nàng gật đầu, khen ngợi mà chọc chọc mũi ta: “Mãn Nô Nhi thật thông minh.”
Ta đắc ý mà hất cằm lên.
Tối đến, ma ma đưa ta đi rửa mặt xong, Hoàng hậu nương nương lại bế ta lên giường, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng ta.
Khẽ cất giọng hát đồng dao.
“Nguyệt quang quang, chiếu tứ phương, tứ phương rộng, ly gia lang, vọng quy gia, vọng quy gia…”
Trước kia ca ca thường khoe khoang với ta, lúc hắn còn nhỏ được mẫu thân bế ngủ.
Hắn nói khúc hát của mẫu thân rất hay, nghe xong liền ngoan ngoãn ngủ.
Ta ngủ không ngoan, nhất định là vì chưa từng được nghe mẫu thân hát ru.
Ừm, quả nhiên ca ca không nói dối, bằng không tại sao khi nghe Hoàng hậu nương nương hát, ta lại muốn ngủ như vậy.
Ngày mai, ngày mai ta phải nói với ca ca, ta đã nghe Hoàng hậu nương nương hát ru rồi.
Về sau ta nhất định sẽ ngủ ngoan ngoãn…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8