Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hoàng Hậu Bánh Hoa Quế
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-30 15:09:18 | Lượt xem: 2

4
Tiếng chuông tang trầm trầm vang vọng khắp bốn phía tường thành.
Khi ta cùng Hoàng hậu nương nương đến nơi,
Lý Yến Hòa đang quỳ trước linh cữu của Hoàng đế bệ hạ.
Lưng thẳng tắp.
Người mà bệ hạ nói là hay khóc, giờ đây dù đôi mắt đỏ hoe, lại không rơi một giọt lệ.
Hoàng hậu nương nương thay ta mặc y phục trắng, cài lên đầu một đóa hoa nhỏ màu trắng.
Nàng vỗ nhẹ lưng ta, dịu dàng nói: “Mãn Nô Nhi, con qua bầu bạn cùng bệ hạ đi.”
Ta ngẩng đầu nhìn nàng, nàng lại bổ sung: “Yến Hòa giờ là bệ hạ rồi.”
Ta mím môi, gật đầu, vội vàng chạy đến bên hắn, ngoan ngoãn quỳ xuống cạnh hắn.
Mất đi phụ hoàng, chắc hắn rất đau lòng.
Bởi vì mỗi lần phụ thân ta ra biên ải, ta cũng đều buồn bã.
Nhưng phụ thân ta mỗi lần đi đều trở về.
Còn phụ hoàng của Lý Yến Hòa, mãi mãi không thể trở lại.
Ngoại tổ phụ từng nói với ta, điều đó gọi là tử vong.
Người chết rồi sẽ được đặt vào một chiếc hộp dài hình chữ nhật, một khi vào rồi thì không thể ra, cũng chẳng thể trở lại.
Hắn thật sự đáng thương hơn ta nhiều lắm.
Ta len lén vươn tay nắm lấy tay Lý Yến Hòa.
“Yến Hòa ca ca, đừng sợ.”
Hắn nhìn ta, kiên cường đáp: “Phụ hoàng nói sau này ta là Hoàng đế, gặp chuyện gì cũng không được sợ, cho nên ta không sợ.”
Ta không biết phải an ủi hắn ra sao, chỉ đành mạnh mẽ gật đầu: “Huynh thật dũng cảm.”
Chẳng bao lâu sau, phụ thân mặc trọng giáp tiến cung.
Thấy người, ta vui mừng khôn xiết.
Người xoa đầu ta.
“Mãn Nô Nhi cứ ngoan ngoãn ở đây, phụ thân sẽ bảo vệ con.”
Rồi rời khỏi điện.
Đêm đó trong điện Tử Thần dài đằng đẵng mà yên bình.
Đến ngọn nến cũng không lung lay quá mức, chỉ âm thầm cháy.
Thế nhưng ngoài điện Tử Thần, trước cổng cung, phụ thân đang lau thanh binh khí trong tay.
Dưới chân người, máu thịt nhuộm đỏ mặt đất, không còn ai dám tiến lên.
Tới rạng sáng, phụ thân lại mang đao vào điện Tử Thần.
Ta nghe tiếng động, dụi mắt, thấy phụ thân quay về, lập tức lao vào lòng người.
“Phụ thân, chúng ta được về nhà rồi ạ?”
Phụ thân muốn giơ tay xoa đầu ta, nhưng thấy vết máu trên tay,
lại lau đi, rồi ngồi xổm xuống, rất nghiêm túc nói với ta:
“Mãn Nô Nhi về nhà rồi, vậy bệ hạ phải làm sao đây?”
Ta quay đầu nhìn Lý Yến Hòa.
“Vậy ta ở lại thêm vài ngày nữa, đợi huynh ấy không buồn nữa rồi về.”
Phụ thân gật đầu.
Sau khi tiên đế băng hà, chuông tang vang ba vạn tiếng.
Khi ba vạn tiếng ấy kết thúc, mỗi ngày ta đều mong được về nhà.
Thế nhưng phụ thân mãi không đến đón ta.
Hoàng hậu nương nương, à không, giờ là Thái hậu nương nương rồi.
Lý Yến Hòa cũng thuận lợi đăng cơ, trở thành Hoàng đế.
Mọi người đều nói ta là Hoàng hậu nương nương.
Nhưng ta vẫn chỉ là một tiểu hài tử.
Ta hỏi Thái hậu nương nương, bao giờ ta mới có thể về nhà.
Nàng nói: “Trở thành Hoàng hậu rồi, thì chẳng thể trở về nữa.”
Ta buồn lắm, chui vào lòng nàng khóc một hồi thật lâu.
Phụ thân lừa ta, rõ ràng nói sẽ đến đón ta.
Khóc đủ rồi, ta nức nở hỏi Thái hậu nương nương:
“Nương nương cũng đã rất lâu không về nhà sao?”
Nàng sững người, rồi lau mặt ta.
Nhẹ nhàng đáp: “Ta cũng rất lâu rồi chưa được về nhà.”
“Vậy phụ thân của nương nương có nhớ nương nương không?”
Nương nương nghĩ một lát: “Chắc là có.”
Ta lại hỏi: “Vậy ông ấy từng đến tìm nương nương chưa?”
Nương nương xoa đầu ta: “Tường cung quá cao, phụ thân ta không vào được, ta cũng chẳng thể ra, đã rất lâu rồi… chưa được gặp ông.”
Nghe vậy, ta chu môi,
lại òa lên khóc nức nở.
Nương nương thấy ta lại khóc, bối rối lau nước mắt cho ta.
Thế nhưng nước mắt và nước mũi cứ chảy mãi không ngừng.
Một hơi thở mạnh, ta còn thổi ra một bong bóng nước mũi.
Nương nương thấy bộ dáng đó, rốt cuộc nhịn không được mà bật cười.
Nàng cười rồi, ta cũng vừa khóc vừa cười theo.
5
Dần dần, ta cũng chấp nhận được sự thật là không thể trở về nhà nữa.
Nương nương nói rất mong đợi ta trở thành một Hoàng hậu đủ tư cách.
Thế nên ta cũng chẳng còn nhàn rỗi, mỗi ngày đều theo các nữ quan học lễ nghi.
Người dạy ta là Vân Thuần cô cô bên cạnh nương nương.
Vân Thuần cô cô không giống nương nương, nàng là một người rất nghiêm khắc.
Mỗi khi ta phạm sai, thước trừng phạt trong tay nàng đều không chút lưu tình mà rơi xuống lòng bàn tay ta.
Không nặng lắm, nhưng lại rất đau, không phải đau tay, mà là đau lòng, đau đến tủi thân.
Vì từ nhỏ đến lớn ta chưa từng bị đánh vào tay như thế.
Nhưng Vân Thuần cô cô cũng rất tốt, sau khi đánh xong lại xót xa mà bôi thuốc cho ta.
Còn nhẹ nhàng thổi lên lòng bàn tay.
Ta học được rồi, làm đúng rồi.
Nàng cũng chẳng tiếc lời khen ngợi ta trước mặt nương nương.
Nương nương vì thưởng cho ta, còn đích thân làm món bánh quế hoa ta thích nhất.
Nhưng vừa cắn nửa miếng, thế nào cũng không nuốt nổi.
Vì hơi khó ăn, không đúng, là rất khó ăn, ta chưa từng nghĩ có người lại có thể làm bánh quế hoa thành ra vị đắng như vậy.
Nương nương thấy thế có phần thiếu tự tin hỏi: “Rất khó ăn sao?”
Sợ nàng tổn thương, ta vội vàng lắc đầu.
Vân Thuần cô cô thấy thế, thấy ta cầm miếng bánh mà không biết nên ăn hay để xuống.
Nàng lặng lẽ đưa tay ra trước mặt ta.
Ta hiểu ý, vội vàng đưa cho nàng.
Nàng cầm lấy bánh cắn một miếng, lập tức nhíu mày.
Nương nương không cam lòng, cũng cắn một miếng, thế mà lại bị sặc đến ho khan.
Sau khi ho xong, nàng nhìn ta rồi lại nhìn Vân Thuần cô cô.
Bỗng bật cười khúc khích.
“Quả nhiên là khó ăn thật.”
Trong khoảnh khắc ấy, cả gian điện vang lên tiếng cười.
Không hiểu vì sao, nhưng giây phút ấy, ta lại thấy hình như mình cũng không quá nhớ nhà nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8