Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hoàng Thượng Là Của Ta
Chương 3: Một Nghìn Năm Sau

Cập nhật lúc: 2026-03-13 16:50:34 | Lượt xem: 2

Người đàn ông tên Vương Lão Bản Thẩm Hoằng uy hiếp, chuyện hóa thành cương thi ngoài.

Rất nhanh chóng thức thời rời , dùng năng lực kim tiền bịt miệng đám công nhân .

Còn lý do tại Vương Lão Bản lời Thẩm Hoằng như .

Theo như lời Thẩm Hoằng .

Là bởi vì mảnh đất chôn cất , bây giờ là của Thẩm Hoằng, Vương Lão Bản động thổ xây nhà, bỏ một tiền lớn để mua mảnh đất, còn mời Thẩm Hoằng đến xem phong thủy, tính ngày.

Lúc đầu Thẩm Hoằng rõ với là nửa năm mới động thổ, cần thời gian để di chuyển t.h.i t.h.ể của .

Vương Lão Bản chê như quá mất thời gian, di chuyển mộ phần thôi mà, cần gì tới nửa năm?

, lén lút đánh móng , ép Thẩm Hoằng nhanh chóng xử lý.

Ai ngờ nhát xúc đầu tiên chọc giận , khiến tỉnh .

Nói cho cùng, Vương Lão Bản chột , sợ chuyện cương thi truyền ngoài, nhà của sẽ bán .

Liền giải quyết trong êm .

Thẩm Hoằng lén lút nhặt Phượng quan đập nát của lên, dùng vải bọc nhét trong ngực.

Sau đó xách khu rừng nhỏ cách đó xa.

Thấy xung quanh ai.

Mới thả khỏi pháp khí.

Ta đối diện , xoa xoa cổ tay, xoay xoay cổ.

“Bệ hạ lời gì với ?”

Nói di ngôn , chuẩn động thủ !

Thẩm Hoằng nuốt nước bọt, đột nhiên tiến gần .

Chưa kịp phản ứng, nhắm mắt véo má một cái, thở dài :

” Nhược Nhược , nàng dưỡng da như thế nào ? Đã qua một nghìn năm mà da nàng vẫn như thế! Quả nhiên là da như mỡ đông, thổi một cái là rách, thật là ghen tị.”

“A, ?”

Ta kinh ngạc sờ sờ mặt , chút ngại ngùng.

“Ây da, , hề dưỡng da, chẳng rõ nhất , một nghìn năm nay vẫn luôn im trong quan tài, ngay cả cử động cũng , là do bẩm sinh da …”

Lời khiêm tốn còn dứt.

Ta thấy tiếng lòng của Thẩm Hoằng:

【Vợ yêu thật đáng yêu, vẫn giống như đây, khen một câu là quên hết giận dỗi. 】

【Vừa thẹn thùng là mặt đỏ bừng, dáng vẻ nhỏ nhắn , giống như củ khoai lang đỏ mới đào lên từ trong đất , thật cắn một cái.】

Ta: “…”

Ta lau bùn còn dính mặt.

Hận thể vo tròn nó thành một quả bóng ném miệng Thẩm Hoàng.

Ngươi mới giống khoai lang! Cả nhà ngươi mới giống khoai lang!

Thật đấy, ai hình dung con gái như chứ?

Chẳng nên là giống quả đào nhỏ, quả táo nhỏ ?

Còn củ khoai lang đỏ… Sao ngươi giống m.ô.n.g khỉ luôn ?

Thẩm Hoằng đang ngây ngô.

Thấy đột nhiên gì, khó hiểu tiếp lời nịnh nọt.

“Ừ, Nhược Nhược nhà chúng là do bẩm sinh da , căn bản cần dưỡng da… A a a! Đau!!!”

Thẩm Hoằng nhảy dựng lên.

Rút ngón chân sắp dẫm bẹp , nhảy lò cò xoay vòng vòng.

Hắn hờn dỗi chỉ :

” Nhược Nhược , nàng! Nàng đây là mưu sát chồng!”

Ta tức giận .

“Lão bất tử, hôm nay xử lý ngươi, ngươi c.h.ế.t thế nào?”

“…”

Thẩm Hoằng run rẩy, vội vàng chột dời mắt chỗ khác.

“Xử… Xử lý , vỗ tay cho nàng!”

【A a a! 】

【Hình như chọc Nhược Nhược tức giận hơn . 】

【Làm bây giờ? Làm bây giờ? 】

【Thẩm Hoằng, lão già nhà ngươi, chỉ mỗi cái tuổi là tăng chứ đầu óc chẳng phát triển tí nào. 】

【 Nhược Nhược đánh ngươi, ngươi để nàng đánh là , gì mà mưu sát chồng? 】

【Chẳng lẽ Nhược Nhược nỡ g.i.ế.c ngươi ? Nàng đương nhiên là nỡ ! Nàng thấy ngươi nghĩ nàng xa như , cho nên mới tức giận đấy!

【A a a đồ ngốc nhà ngươi! Mau dỗ dành nàng ! Nhanh dỗ dành nàng !】

Thẩm Hoằng im lặng đổi từ nhảy lò cò sang bằng hai chân.

Hắn cẩn thận từng li từng tí đến mặt , kéo tay nũng.

“Ái phi, sai , nàng đừng giận nữa ?”

Ta bĩu môi: 【Thẩm Hoằng, Đại Càn diệt vong , lấy ái phi? Ngươi còn mơ mộng hão huyền hoàng đế ?】

Thẩm Hoằng lập tức đổi cách xưng hô: ” Nhược Nhược , vợ ơi, bảo bối, cục cưng, chúng đừng giận nữa ?”

Ặc, sến súa quá.

“Được , , mà ~”

Ta nôn quá!

Ta ghét bỏ rút tay về.

“Lão già , bình thường một chút .”

Thẩm Hoằng lập tức khôi phục bình thường.

“OK!”

Nói cái quái gì ?

Nghe hiểu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8