Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hoàng Thượng, Ngài Thật Thơm!
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:44:25 | Lượt xem: 1

Ta là một trung thần, sao có thể sủng ái Hoàng Thượng?

Suy nghĩ một lúc, ta liền mặc lại áo trong, vớ, áo ngoài, giày… rồi thể hiện một vẻ chính trực, ngay thẳng.

“Hoàng Thượng, người nghĩ ta là hạng người gì?”

Hoàng Thượng nhìn ta một hồi, rồi thở dài.

“Trẫm biết, nàng đã thèm muốn Trẫm từ lâu… Thôi nào, Trẫm không sợ.”

“…”

Tâm trạng thật phức tạp.

Ta biết rõ, Hoàng Thượng đối xử với ta tốt như vậy là vì lo sợ ta có ý đồ phản nghịch.

Là Trấn Quốc Tướng Quân nắm trong tay trăm vạn đại quân, chỉ cần ta vung tay, kinh thành có thể bị san bằng, ngai vàng đối với ta chẳng qua chỉ là vật trong tay.

Vì thế những năm qua, Hoàng Thượng luôn chiều chuộng, thỏa mãn mọi yêu cầu của ta, lo sợ ta làm phản.

Nhưng cho dù như vậy, người cũng không cần phải đến mức này chứ?

Ta bước tới, vỗ vai Hoàng Thượng.

“Người yên tâm, ta sẽ không làm phản. Làm Hoàng Đế có gì hay? Nhìn xem mấy năm nay, người đã mệt mỏi đến mức kiệt quệ rồi.”

“…”

Vẻ mặt của Hoàng Thượng chẳng chút gì gọi là vui vẻ.

“Ai nói Trẫm kiệt quệ?”

“Trị vì mười năm, một hậu cung phi tần cũng không có, chẳng phải kiệt quệ là gì? Người đừng cố gắng nữa.”

“Đó là vì…”

Hoàng Thượng vừa muốn phản bác, nhưng nhìn ta, cuối cùng lại nuốt lời vào trong.

“Nếu vậy, Trẫm sẽ thông báo cho bá quan, rằng lời nàng nói trên đại điện hôm nay chỉ là lời nói bông đùa.”

“Ai nói là bông đùa? Ta thật sự là thèm rồi.”

Nghe vậy, Hoàng Thượng kinh ngạc, vừa định nói, nhưng bị ta chặn lại.

Ta nhanh chóng nói trước: “Nhưng Hoàng Thượng đừng lo, chẳng qua chỉ là một nam nhân thôi mà? Ta tự tìm được.”

3

Con cóc ba chân khó tìm, chẳng lẽ lại không tìm được một nam nhân thơm tho, mềm mại?

Ngày hôm sau, ta liền cho người phát thông báo: Tuyển phu.

Thiên hạ ai cũng biết ta lập nhiều chiến công, địa vị không tầm thường, vì vậy ngay khi thông cáo vừa phát, trước phủ Tướng Quân đã có một hàng dài các nam nhân tự tiến cử.

Khi ta bước đến, đám đông vốn ồn ào bỗng chốc im lặng, nhỏ giọng bàn tán.

“Không ngờ Tô Tướng Quân không chỉ giỏi cầm quân, mà còn xinh đẹp thế này!”

“Vị trí phu quân của Tướng Quân, ta nhất định phải có!”

“Tô Tướng Quân, chọn ta! Chọn ta!”

Ta hào hứng bước tới, lần lượt xem xét, không ngừng cau mày lắc đầu.

Người này không được, không thơm bằng Hoàng Thượng.

Người kia cũng không được, không mềm mại bằng Hoàng Thượng.

Hôm nay có đến năm, sáu mươi người đến ứng tuyển, nhưng nhìn đi nhìn lại, không có ai đáp ứng yêu cầu của ta.

Chiều tà, ta ngồi trong sân, mặt mày ủ rũ.

Chẳng lẽ thật sự không tìm được ai như Hoàng Thượng, vừa thơm vừa mềm sao?

Sớm biết thế, đêm qua không nên để Hoàng Thượng đi.

Ngẫm lại, trung thần chẳng lẽ không thể sủng ái Hoàng Thượng sao?

Ngày mai ta nên đến Đại Lý Tự hỏi thử, không biết triều đình có luật nào cấm việc này không?

Đang suy nghĩ, vài thuộc hạ vội vã bước vào từ bên ngoài.

“Tướng Quân, người đã chọn được nam nhân ưng ý chưa?”

Ta lắc đầu.

“Không ai vừa ý, người nào người nấy đều hôi hám, cứng ngắc, chẳng khá hơn quân sĩ là bao.”

Nghe vậy, các thuộc hạ nhìn nhau, rồi thì thầm:

“Tướng Quân, hôm nay chúng ta ra ngoài dạo chơi, thấy có người đứng lén lút ngoài phủ Tướng Quân, vừa thơm vừa mềm, nghĩ chắc người sẽ thích, chúng tôi đã bắt về cho người làm phu quân rồi!”

Thật hay giả vậy?

Ta không tin.

“Người đâu rồi?”

Thuộc hạ cười khẩy, giục ta: “Đã bị lột sạch và đưa vào phòng của tướng quân rồi, người mau vào thưởng thức đi!”

Ta nửa tin nửa ngờ bước tới ngoài phòng ngủ, trong lòng không khỏi nghi ngờ con mắt của thuộc hạ.

Người bên trong chẳng lẽ có thể tốt hơn Hoàng Thượng?

Có lẽ là một nam tử nhà lành nào đó bị thuộc hạ vô tình bắt nhầm, tốt hơn là nên thả về sớm.

Vừa nghĩ, ta vừa đẩy cửa bước vào, ánh mắt quét qua giường, bỗng chốc đứng sững lại.

Vị thiên tử đáng lẽ phải được nuôi dưỡng an nhàn trong cung, lúc này lại bị trói chặt năm hoa đại buộc, ném lên giường của ta, y phục xộc xệch, để lộ một nửa n.g.ự.c và bờ vai.

Miệng bị nhét một mảnh vải, đôi gò má đỏ ửng, mái tóc rủ xuống che đi đôi mắt đen láy, đang nhìn ta đầy xấu hổ và phẫn nộ.

Trong không khí phảng phất hương long diên nhẹ nhàng.

Thơm thơm.

Mềm mại.

Ta: “Hoàng Thượng, người thật sự thơm quá.”

3

Nhìn Hoàng Thượng bị trói như thế, ai có thể kìm lòng?

Ta đâu phải Liễu Hạ Huệ.

Người mà ta vừa nhung nhớ, vậy mà lại nhanh chóng bị trói đến đây, không thể không nói, thuộc hạ của ta thật quá tâm lý.

Ta quay người đóng cửa lại, rồi bước tới gần giường.

Hoàng Thượng nhìn thấy động tác của ta, lại sợ hãi mà hoảng loạn.

“Nàng, nàng đừng tới đây!”

Người không ngừng giãy giụa muốn lùi lại, nhưng chẳng được bao nhiêu, liền bị ta nắm lấy kéo lại gần, nhìn mái tóc rối bời, nhìn gương mặt đỏ bừng của người, hương long diên trong không khí dường như còn đậm hơn ban nãy.

Không hổ là thiên tử được nuôi dưỡng cẩn thận, thật khác biệt với những nam nhân bên ngoài kia.

Ta cúi xuống hít hà trên người người, tò mò hỏi: “Người có phải giấu hương liệu trên người không? Sao lại thơm như vậy?”

Hoàng Thượng đã bị dọa đến cứng đờ cả người, không dám động đậy.

“Nàng muốn làm gì?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8