Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hồi Môn
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-13 16:52:41 | Lượt xem: 2

Ở làng một bí mật mà ít ai , gọi là “hồi môn”.

 

Mỗi già khi qua đời, đêm thứ ba khi chôn cất, sẽ trở .

 

Người của họ sẽ tiếp đón họ nhà như thường lệ, cùng ăn cùng ở, như thể họ vẫn còn sống. Sau khi tiếp đãi họ ba ngày, mới thể thật sự tiễn họ .

 

Hôm nay là ngày hồi môn của cụ cố .

 

Ngay giây phút khi mặt trời lặn, thấy cụ cố đầy đất, ở cửa sân.

 

1.

 

Cụ cố qua đời ba ngày sinh nhật thứ chín mươi.

 

Gia đình tổ chức tang lễ theo phong tục của làng, nhưng khi chôn cất thì đóng nắp quan tài. Nắp quan tài chỉ đặt hờ lên , ông cùng vài em khiêng quan tài đặt huyệt mộ.

 

Ông vỗ đầu gối dậy, với ông chú : “Về nhà chuẩn , ba ngày hồi môn.”

 

Ông chú gật đầu.

 

hỏi bà: “Hồi môn là gì ạ? Ai sẽ về thế bà?”

 

gì. Khuôn mặt bà trông u ám, chỉ đưa tay xoa đầu .

 

Hồi nhỏ làng một phong tục kỳ lạ gọi là “hồi môn”, liên quan gì đến tân nương tử. Mỗi gia đình trong thời gian hồi môn đều đóng chặt cửa, cho ngoài , gà chó nuôi trong nhà cũng đem .

 

từng thấy hồi môn là như thế nào. Cũng nghĩ nhiều.

 

Hai ngày đầu trong nhà thứ vẫn như bình thường, gì khác lạ. Đến chiều ngày thứ ba, ông chú hai, ông chú ba, ông chú tư và vài nhà bà cô lớn đều đến nhà .

 

Trong nhà đông , bận rộn trong bếp, trang trí sân, bàn đặt một chiếc bánh sinh nhật.

 

ở góc đang chơi với thỏ, ông cắm nến lên bánh thở dài: “Trước khi , cha gì về nguyện vọng. Chắc là tổ chức một bữa sinh nhật lớn xong sẽ vấn đề gì nữa chứ?”

 

Ông chú hai nhăn mày, chỉ mong là như .

 

Bà choàng áo khoác cho , dặn dò: “Một lát con chỉ tập trung ăn cơm, thấy gì cũng coi như thấy. Cụ cố lát nữa sẽ về.”

 

thỉnh thoảng liếc cửa sân, nghĩ thầm, cụ cố c.h.ế.t , mà về ? Có lẽ ông và quá nhớ cụ, nên những điều thể hiểu.

 

Mặt trời dần lặn, thức ăn lượt bày lên bàn, chỗ nhưng ai động đũa, cũng ai gì.

 

Khoảnh khắc cuối cùng khi ánh mặt trời biến mất, thấy một bóng ở cửa sân.

 

Người đó đầy đất, cứ im nhúc nhích.

 

2.

 

sợ đến mức suýt trượt khỏi ghế.

 

Rõ ràng tận mắt thấy cụ cố chôn cất!

 

Ông đầu tiên dậy, đón. Ông chú hai theo sát phía : “Cha, cha về .”

 

kinh hoàng quanh bàn, nhưng chợt phát hiện ngoài , ai cũng bình thản, hề biểu cảm kinh ngạc sợ hãi, như thể cụ cố chỉ là đánh bài về nhà.

 

Cụ cố dẫn đến ghế chủ vị, lớp bụi đất từ cụ rơi đầy đường từ cửa sân .

 

“Bữa tối chuẩn xong, ăn nhanh thôi.”

 

Bà kéo ghế lưng cụ cố, nhưng rõ ràng thấy cụ cố tay chân cứng đờ, đầu gối căng cứng, thể nào xuống .

 

Ông chú hai đặt hai tay lên vai cụ cố, ấn mạnh xuống, cụ cố mới miễn cưỡng ghế.

 

Cả nhà bắt đầu ăn tối.

 

còn tâm trí để ăn uống, nhưng như thể chuyện gì xảy , bình tĩnh ăn cơm. Ông và ông chú hai hai bên cụ cố, liên tục gắp thức ăn bát của cụ.

 

“Cha, ăn nhiều một chút, những món cha thích .”

 

Cụ cố từ từ di chuyển tay cầm đũa. chăm chú cụ, cụ há miệng, nhai cũng nuốt, thức ăn rơi khỏi miệng, rơi vãi khắp nơi.

 

Trên bàn ngoài ông và ông chú hai, ai lớn tiếng.

 

Ông cầm bánh sinh nhật, đưa đến mặt cụ: “Cha, hôm nay là sinh nhật chín mươi tuổi của cha, chúng bốn đời đồng đường (bốn thế hệ sống chung một nhà), thổi nến nào.”

 

Đôi mắt đục ngầu của cụ cố đảo một vòng, chằm chằm nến, mở miệng như thổi. Một mùi hôi thối kinh khủng ngay lập tức lan tỏa khắp bàn ăn.

 

chịu nổi mùi hôi, định đưa tay bịt mũi thì giữ , nhẹ nhàng lắc đầu.

 

Cụ cố há miệng mấy , nhưng nến vẫn tắt. Ông hiệu, mấy ông chú bà dì lập tức dậy, móc phong bì đỏ , vây quanh cụ: “Cháu chắt biếu cụ!”

 

Nhân lúc cụ mất tập trung, ông nhanh tay dập tắt nến.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8