Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hôn Nhầm Người, Ta Vô Tình Vớ Được Kẻ Thù Không Đội Trời Chung
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:09:27 | Lượt xem: 2

 Ta đưa tay ngăn lại: “Ngươi đừng khuyên nữa, tuy rằng Hoắc Tinh Liêm không muốn cưới ta, nhưng ngày cưới đã định, bây giờ ta không thể đổi ý được nữa.”

Ta cứ tưởng y đến thay Hoắc Tinh Liêm làm thuyết khách.

Hoắc Tinh Ngôn ngẩn người, đột nhiên cười: “Ngươi hiểu lầm rồi, ta thấy mấy ngày nay Tinh Liêm rất vui vẻ.”

Ta kinh ngạc, chẳng lẽ ta và tên kia lại nghĩ giống nhau?

Y lại bổ sung: “Có lẽ là bởi vì ngày cưới sắp đến rồi.”

?

Không thể nào!

Tuyệt đối không thể nào!

Ta thăm dò hỏi: “Hắn ta bị ta chọc cho điên rồi à?”

Hoắc Tinh Ngôn dở khóc dở cười: “Văn Lan, có phải ngươi có hiểu lầm gì về Tinh Liêm không?”

Ta nhíu mày nhìn y, tỏ vẻ khó hiểu.

“Tuy rằng Tinh Liêm luôn đối đầu với ngươi, nhưng có một khả năng, ta chỉ nói là có thể thôi…”

“Đệ ấy không hề ghét ngươi.”

Ta không tin một chữ nào trong những lời Hoắc Tinh Ngôn nói.

Chó má mới tin.

Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc ngày cưới của ta và Hoắc Tinh Liêm ngày càng đến gần.

Hôm đó, ta đang ngắm nhìn con vịt trời thêu trên áo cưới của mình. Cha ta sau khi tan triều trở về liền chạy thẳng đến viện của ta.

Ta chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt đáng sợ như vậy của cha ta.

Ông ấy giật lấy bộ áo cưới trên tay ta, phân phó hạ nhân: “Ném hết đồ cưới trong viện của tiểu thư đi, không ném được thì đốt, đừng để lại một chút gì!”

Ta hỏi ông: “Làm gì vậy?”

Cha ta quay đầu nhìn ta, sắc mặt âm trầm: “Nhớ kỹ, bây giờ con không còn chút quan hệ gì với Hoắc gia nữa, hôn sự của con, ta đã hủy bỏ rồi.”

Lẽ ra, nghe được câu này ta nên mua pháo hoa về đốt ba ngày ba đêm ăn mừng mới đúng.

Dù sao thì ta nằm mơ cũng muốn hủy hôn.

Nhưng cha ta lại dùng giọng điệu này, thái độ này để thông báo cho ta, thì ta biết Hoắc gia đã xảy ra chuyện.

Hơn nữa còn là chuyện lớn, lớn đến mức thừa tướng đường đường như cha ta cũng không dám nhúng tay vào, chỉ có thể lựa chọn bảo toàn bản thân.

Ta bị nhốt trong nhà, không được phép đi đâu, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc ta dò la tin tức của Hoắc gia.

Dù sao thì tin tức Đại tướng quân kỵ binh tạo phản, cả nhà bị tru di sao có thể giấu diếm được chứ?

Trong lòng ta thầm nghĩ sao có thể như vậy được?

Cha của Hoắc Tinh Liêm là một người suốt ngày cười hề hề, nói thật là ta chưa từng thấy ai thật thà như ông ấy.

Phản ứng đầu tiên của ta là nhà bọn họ bị hãm hại.

Nhưng thái độ của cha ta thật sự khiến ta sợ hãi.

Ngày hôm sau, Thị lang Lễ bộ Hoắc Tinh Ngôn vì muốn chứng minh Hoắc gia trong sạch, đã lấy cái c.h.ế.t để minh oan, đập đầu vào trước cửa cung mà chết.

Khi tin tức truyền đến viện của ta, ta cứ ngỡ mình nghe nhầm.

Ta run rẩy hỏi: “Ngươi nói ai cơ?”

Nha hoàn lo lắng đến mức bật khóc: “Thị lang Lễ bộ, Hoắc Tinh Ngôn.”

“Tiểu thư, người nhất định phải bảo trọng thân thể!”

Ta theo đuổi Hoắc Tinh Ngôn nhiều năm như vậy, cả Đông Ly ai mà không biết.

Cơ thể ta loạng choạng, đưa tay vịn vào cây cột đá bên cạnh mới miễn cưỡng đứng vững: “Y sao rồi?”

“Nghe nói m.á.u chảy đầy đất, lúc đó đã được phủ vải trắng rồi.”

Một người rực rỡ như vậy, lẽ ra hắn ta nên được thể hiện hoài bão của mình trên triều đường, có một vùng trời riêng của mình.

Nhưng kết quả thì sao?

Y cứ như vậy mà c.h.ế.t sao?

Ta lắc đầu, có chút ngẩn ngơ, không đúng, sai rồi, sai rồi!

Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ta ngẩng phắt đầu lên hỏi: “Còn hắn ta? Hoắc Tinh Liêm đâu?”

Hoàn toàn không có tin tức gì của Hoắc Tinh Liêm.

Nghe nói người nhà họ Hoắc đã bị bắt giữ toàn bộ, chuẩn bị ba ngày sau sẽ bị xử trảm.

Ta vẫn không thể ra khỏi cửa, thậm chí còn rất lâu rồi không nhìn thấy bóng dáng cha ta.

Cuối cùng ta cũng đổ bệnh.

Kể từ lần ốm trước đã gần hai năm rồi, ta luôn cho rằng mình trời sinh đã có một cơ thể cường tráng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8