Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hôn Nhầm Người, Ta Vô Tình Vớ Được Kẻ Thù Không Đội Trời Chung
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:09:29 | Lượt xem: 2

 Ta vẫn đánh giá cao bản thân mình, lần này bệnh đến quá nhanh và dữ dội.

Ta mê man nằm trên giường hai ngày, trong khoảng thời gian đó cha ta có đến thăm ta một lần, nhưng ta thậm chí còn không có sức lực để mở mắt ra.

Hai ngày sau, cuối cùng ta cũng có thể xuống giường đi lại.

Bị bệnh mà cứ ở lì trong phòng rất khó chịu, ta được nha hoàn dìu ra khỏi sân.

Vốn định đi tìm cha ta để hỏi thăm tình hình của Hoắc gia, kết quả vừa ra khỏi sân đã gặp cha ta từ bên ngoài trở về.

Phía sau còn đi theo một người mặc áo choàng, không nhìn rõ mặt.

Ta nhẹ giọng gọi: “Cha.”

Cha ta theo bản năng liếc mắt nhìn phía sau, sau đó liền bắt đầu quát ta: “Con còn chưa khỏi bệnh, chạy lung tung cái gì, mau về phòng cho ta!”

Ta nhìn về phía sau ông ấy, hỏi: “Người đó là ai?”

Cha ta xua tay: “Con cũng đâu có quen.”

“Ồ?” Ánh mắt ta vẫn nhìn chằm chằm vào người phía sau ông ấy: “Sao con lại cảm thấy quen quen nhỉ?”

Cha ta có chút không kiên nhẫn, đang định phân phó người đưa ta về phòng, thì nghe thấy tiếng vó ngựa từ cửa truyền đến.

“Văn thừa tướng thứ lỗi, hạ quan theo lệnh truy bắt tội phạm bỏ trốn, mong thừa tướng tạo điều kiện.”

Có người gọi cửa.

Ta nhìn cha ta.

Sắc mặt cha ta rất khó coi.

Ta lại nhìn người nọ.

Người nọ khẽ run rẩy.

Ta chộp lấy cổ tay hắn, kéo hắn đi về phía sân của mình.

Hắn ta theo bản năng giãy dụa một cái.

Ta quay đầu lại quát: “Hoắc Tinh Liêm, nếu muốn sống thì đi theo ta!”

Người dẫn đầu đội tìm kiếm là Tống Vân, Thiếu khanh Đại lý Tự, y xưa nay luôn là người không nể nang ai.

Cho dù cha ta là đương triều thừa tướng, y vẫn dẫn người xông vào sân của ta.

Cha ta chỉ vào mặt y mắng: “Đây là khuê phòng của con gái ta, ngươi dám dẫn nhiều nam nhân như vậy vào sao?”

Y dám làm như vậy, cha ta có thể thức cả đêm viết mười tờ tấu chương dâng lên tố cáo y.

Cuối cùng Tống Vân cũng nhượng bộ.

Y quyết định một mình vào lục soát.

Cha ta mà ngăn cản nữa thì sẽ lộ ra vẻ chột dạ.

Tống Vân chậm rãi đi dạo một vòng trong phòng ta, ung dung như đang dạo chơi trong vườn nhà mình.

Tủ quần áo, rương hòm… những nơi có thể giấu người đều bị lật tung lên xem xét, cuối cùng chỉ còn lại chiếc giường của ta.

Ta thò đầu ra khỏi chăn, nheo mắt nhìn y: “Chẳng lẽ Tống đại nhân còn muốn lục soát cả giường của ta sao.”

Tống Vân gật đầu: “Trách nhiệm nặng nề, mong Văn tiểu thư thông cảm.”

Ta nói: “Không thông cảm, mấy ngày trước ta bị ốm, mãi không khỏi, đại phu nói để ta toát mồ hôi, cho nên bây giờ hình tượng của ta có chút không chỉnh tề.”

Ta lại ngẩng đầu nhìn y: “Nếu ngươi nhất quyết muốn xem cũng được…”

Nói xong, ta quay đầu ra ngoài hô to: “Cha, mau cho người đi mời bà mối, tiện thể soạn thảo hôn ước của con và Tống đại nhân luôn đi.”

Tống Vân sững sờ: “Ngươi có ý gì?”

Ta cười nhạo một tiếng: “Ngươi cho rằng sau khi bị ngươi nhìn thấy thân thể, ta còn có thể gả cho người khác sao? Hay là nói, ngươi muốn ép c.h.ế.t ta?”

Tống Vân im lặng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc giường của ta mấy lần, cuối cùng cũng thở dài.

Thôi vậy, y nói.

Sau khi Tống Vân rời đi, sân của ta hoàn toàn yên tĩnh trở lại.

Cơ thể ta mềm nhũn, cảm nhận được hơi ấm của người kia trong chăn, lần đầu tiên nói lắp bắp.

“Ngươi…”

Lời còn lại bị ta nuốt ngược trở vào.

Hoắc Tinh Liêm đưa tay ôm lấy eo ta, vùi đầu vào lưng ta không nhúc nhích.

Nhưng ta biết, hắn ta đang khóc.

Ta không thể giống như lúc nhỏ, vỗ về hắn ta, sau đó nói với hắn ta rằng không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ qua.

Ta không nói nên lời, bởi vì ta vẫn còn lương tâm.

Cả nhà bị g.i.ế.c hại không phải là chuyện nhỏ, nó sẽ trở thành nỗi đau vĩnh viễn trong lòng Hoắc Tinh Liêm, đến nửa đêm tỉnh mộng, hắn sẽ vô số lần giật mình tỉnh giấc.

Mối thù m.á.u huyết như vậy, làm sao có thể buông bỏ được.

Ta không còn búp bê vải nữa, liền tháo ngọc bội Quan Âm đã đeo mười mấy năm xuống.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8