Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hôn Nhầm Người, Ta Vô Tình Vớ Được Kẻ Thù Không Đội Trời Chung
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:09:35 | Lượt xem: 2

 24. Hoắc Tinh Liêm nói ta điên rồi.

Ta lặng lẽ nhìn hắn ta, không nói gì.

Bốn năm không gặp, hắn ta đã thay đổi rất nhiều.

Chàng thiếu niên oai phong lẫm liệt nhất kinh thành năm xưa đã trưởng thành rồi.

Dấu hiệu chính là vết sẹo dài gần như từ cằm kéo dài đến tận tai trên mặt hắn ta.

Hắn ta chú ý tới ánh mắt của ta, lặng lẽ đổi hướng, dùng bên mặt phải lành lặn đối diện với ta.

Ta bật cười: “Sao vậy, ngươi còn sợ dọa ta sao?”

Hoắc Tinh Liêm nhíu mày định mắng ta, ta bất ngờ đưa tay sờ lên mặt hắn ta, cả người hắn ta cứng đờ.

Ta miết nhẹ vết sẹo trên mặt hắn ta, nhẹ giọng hỏi: “Bị thương lúc nào vậy?”

Giọng điệu là sự đau lòng mà ngay cả bản thân ta cũng không nhận ra.

Hoắc Tinh Liêm cau mày, lại muốn mắng ta, ta vội vàng đưa tay ra hiệu ngăn lại: “Ngươi đừng nói nữa, ta mệt rồi, muốn ngủ.”

Nói xong, ta liền nằm xuống giường, nhắm mắt lại.

Ta nghe thấy tiếng bước chân của Hoắc Tinh Liêm ngày càng gần, sau đó giường bên cạnh hơi lún xuống.

Chắc là hắn ta ngồi xuống rồi.

Ta tiếp tục giả vờ ngủ.

Không gian yên tĩnh đến mức ta có thể nghe thấy tiếng hít thở của Hoắc Tinh Liêm.

Rất lâu sau, trên trán ta truyền đến một cảm giác ấm áp.

Rất nhẹ, rất cẩn thận.

Giống như lông vũ lướt qua.

Ta biết, Hoắc Tinh Liêm đang hôn ta.

25. Nếu những tên thổ phỉ khác trong sơn trại nhìn thấy đại đương gia của bọn chúng bị một nữ nhân dồn đến mức tháo chạy, suýt chút nữa thì bị vấp ngã ở ngưỡng cửa, e rằng sẽ cảm thấy mất mặt.

Ta nhìn bóng dáng hơi hoảng hốt của Hoắc Tinh Liêm biến mất ở cửa, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy thoải mái vô cùng.

Ngày hôm sau, ta viết một bức thư cho thị vệ mang về cho cha ta.

Trong thư không nhắc đến Hoắc Tinh Liêm, chỉ nói ta gặp cố nhân ở Giang Đông, vui mừng khôn xiết, cho nên cần ở lại đây thêm vài ngày.

Ta biết, dù là người đưa thư hay bức thư được gửi đi, Hoắc Tinh Liêm đều đã sai người kiểm tra kỹ lưỡng.

Ta cũng không để tâm đến chuyện này, dù sao thì Hoắc Tinh Liêm trở nên đa nghi như vậy, ta hoàn toàn có thể hiểu được.

Hắn ta bây giờ có thể cho ta ở lại sơn trại này đã khiến ta rất bất ngờ rồi.

Buổi trưa, Hoắc Tinh Liêm quả nhiên đến tìm ta, hắn ta nhìn chằm chằm ta trải giường xong, lại nhìn chằm chằm ta thu dọn hành lý xong xuôi mới nhịn không được lên tiếng.

“Ngươi thật sự không đi?”

Ta cũng không quay đầu lại: “Không đi.”

Hoắc Tinh Liêm im lặng rất lâu, đến khi ta nhịn không được quay đầu lại thì mới nghe thấy hắn ta thốt ra một câu gần như không thể nghe thấy: “Tốt nhất là ngươi đừng hối hận.”

26. Ta sẽ không hối hận, ta sống ở sơn trại này thật sự quá thoải mái!

Ta đi khắp nơi tuyên bố mình là phu nhân trên núi của đại đương gia, ban đầu bọn chúng không tin, nhưng sau khi tận mắt chứng kiến ta cãi nhau với Hoắc Tinh Liêm mấy lần thì liền tin tưởng lời ta nói.

Bọn họ thật sự rất dễ lừa.

Cho nên đãi ngộ của ta ở sơn trại này là tốt nhất, tuy rằng không thể sánh bằng cuộc sống giàu sang phú quý ở kinh thành, nhưng hơn ở chỗ tự do tự tại.

Chỉ có một điều không tốt, ta là người hướng ngoại, thích kết bạn.

Nữ nhân trong sơn trại sau khi quen biết ta thì rất thích chạy đến phòng ta, số trang sức ít ỏi của ta đều bị ta tặng hết cho bọn họ.

Nhìn chiếc hộp đựng trang sức trống trơn, ta vẫn có chút buồn bực.

Dù sao cũng được ăn sung mặc sướng nhiều năm như vậy, đột nhiên trở nên túng thiếu khiến ta có chút không biết làm sao.

Đang định đi ngủ, thì nghe thấy phía sau núi truyền đến tiếng động sột soạt.

Ta suy nghĩ một chút, vẫn là men theo tiếng động đi tới.

Ta núp trong rừng cây, nhìn thấy bảy tám người vây thành một vòng tròn lớn, Hoắc Tinh Liêm và một người khác ở bên trong, một người đứng một người quỳ.

Cũng không biết bọn họ đã nói gì, nam nhân quỳ trên mặt đất vừa quỳ vừa bò tới trước mặt Hoắc Tinh Liêm, cầu xin tha thứ.

Tuy nhiên, Hoắc Tinh Liêm vẫn lạnh lùng, giơ tay c.h.é.m xuống, c.h.é.m đứt cánh tay của nam nhân kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8