Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hôn Nhân
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-08 21:49:29 | Lượt xem: 3

Ta nghĩ, Thánh thượng sinh mười hai con trai, nhưng chỉ năm sống sót, thể thấy cuộc đấu tranh trong hậu cung năm đó ác liệt đến mức nào.

 

Mà năm còn sống , Thái tử là con của Hoàng hậu, mẫu phi và nhà ngoại của ba vị Hoàng tử còn đều thế lực lớn trong cung và triều đình, duy nhất chỉ Triệu Hoài Cẩn…

 

Không mẫu phi che chở, càng nhà ngoại giúp đỡ.

 

Hậu cung đầy rẫy những kẻ như hổ rình mồi, nguy hiểm rình rập khắp nơi, Triệu Hoài Cẩn thể sống đến ngày hôm nay, thật sự khiến thán phục.

 

Ta chậm rãi nhặt quân cờ, từng chút từng chút một lý giải.

 

Sau khi Thái tử ầm ĩ thì đến nữa, nhưng Tấn Vương đến một , kết quả cũng vui vẻ cho lắm, tức giận bỏ .

 

Hai hổ tranh đấu, Cẩn Vương quan tâm đến chuyện triều chính, thế mà trở thành trọng tâm mà bọn họ tranh giành ủng hộ.

 

Xem , cuộc tranh đoạt nhanh sẽ kết quả.

 

Lại qua bảy, tám ngày, Triệu Hoài Cẩn bỗng nhiên hỏi : “Mấy hôm nữa Phụ hoàng sẽ đến Nam Sơn săn bắn, nàng xem ?”

 

Nghe , ngẩng đầu lên , quan sát biểu cảm mặt , đó gật đầu, “Chắc hẳn thú vị đúng ? Vậy xem một chút.”

 

“Được.” Hắn .

 

ngày xuất phát, bệnh tình của Triệu Hoài Cẩn trở nặng, ho suốt mấy đêm, liều thuốc cũng tăng lên một chút.

 

Thuốc uống khi ngủ, Vương công công nhất định để đem đến.

 

Trong tay vẫn còn nhiều việc, liền chút do dự.

 

“Hay là để nãi nương đem đến cho ngài ? Cũng chỉ là đem thuốc đến thôi mà, cũng gì quan trọng nhỉ?”

 

“Như , lão nhân gia tuổi cao, tay chân còn lanh lợi, lỡ như đổ thuốc thì ?” Vương công công nghiêm túc với , “Mỗi vị thuốc đều cực kỳ quý hiếm, vẫn là Vương phi đem đến thích hợp hơn.”

 

Lời thể nào tin , nãi nương , trong phòng còn nha trẻ tuổi mà.

 

Đem thuốc đến mà cũng nhất thiết là ?

 

“Hơn nữa, chuyện thuốc hạ độc , Vương phi nhớ nữa ?” Vương công công .

 

“Được , , đem đến là chứ gì.” Ta thở dài một tiếng, nghĩ thầm, ông ở đây với lâu như , xem rảnh rỗi, nếu như ông đem đến, thì đừng là thư phòng, cho dù trong cung thì cũng trở về từ lâu .

 

Ta gõ cửa, Triệu Hoài Cẩn đang khắc một con dấu ở bàn, thấy đến liền mỉm : “Sao nàng đến đây?”

 

Ta đến, nhưng chịu nổi Vương công công những lời đáng sợ như .

 

“Thuốc đây, Vương gia uống lúc còn nóng nhé?”

 

Hắn ừ một tiếng, đầu cũng ngẩng lên : “Tay bẩn, nàng để ở bên cạnh .”

 

Ta nhíu mày, “Bụi đá bàn đang bay tùm lum kìa, rơi thuốc thì bẩn mất.”

 

“Cái …” Hắn khó xử .

 

Ta do dự hỏi : “Hay là, ngài rửa tay ?”

 

Hắn lắc đầu, “Con dấu khắc xong, thể chạm nước .”

 

“Một viên đá, tại thể chạm nước?” Ta cũng hiểu, dám bừa, “Vậy… để đút ngài uống?”

 

Chắc là sẽ để dút uống nhỉ?

 

“Vậy phiền nàng .” Hắn đối diện với , ánh mắt tràn đầy vẻ mong đợi.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8