Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hôn Nhân
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-08 21:49:25 | Lượt xem: 3

Ánh mắt của vô cùng chăm chú, nếu như hút đó, sẽ một loại ảo giác, trong mắt chỉ  .

 

lảng tránh ánh mắt của .

 

“Màu nhạt,” Hắn lặp một , như điều suy nghĩ, “Ta nhớ trong kho vải vóc từ Giang Nam chuyển đến, nương tử nhất định sẽ thích.”

 

Ta khách khí cảm ơn .

 

Hắn thờ ơ, còn tưởng chỉ là loại vải vóc bình thường, dù trong hơn mười năm qua phủ nữ nhân.

 

lúc đồ đưa đến, thật sự giật .

 

Mười hai thước vải, các loại màu sắc nhạt khác và đều quý giá, đồ trang sức từ vàng đến ngọc, từ kiểu dáng phức tạp sang trọng đến thanh lịch tinh xảo, chất đầy một chiếc giường lớn.

 

Ta ngạc nhiên .

 

“Khụ khụ,” Đáy mắt hiện lên ý , “Cất giữ lâu, may mà nàng, chúng mới thể thấy ánh mặt trời.”

 

Ta dở dở .

 

Ta còn tưởng rằng Triệu Hoài Cẩn giàu , dù thất sủng nhậm chức, chỉ dựa thu nhập từ sản nghiệp trong phủ, chắc hẳn chỉ thể đủ sống qua ngày.

 

Bây giờ xem , cuộc sống của cũng đến nỗi túng quẫn.

 

Trước khi ngủ, tìm trong hòm đồ hồi môn của một thước vải dành cho nam nhân, may cho một chiếc áo dài mặc mùa thu.

 

Liền bưng thước vải đó tìm .

 

Vừa khỏi sân, liền thấy Vương công công đang trách mắng ai đó ở bên bức tường.

 

“Đi truyền lời rõ ràng , mười hai thước vải và đồ trang sức Vương phi nhận buổi chiều, cửa hàng phép bán nữa, nếu như để Vương phi là mới mua thì xong đời.”

 

“Bận quá nên quên mất, bây giờ sẽ ngay. Vương phi khỏi cửa, nhất định sẽ .”

 

Vương công công đáp , dừng một chút mắng: “Làm việc nhanh nhẹn một chút, nếu như lão mà đánh đòn, lão sẽ cho ngươi nếm mùi đau đớn.”

 

Tên tiểu thái giám hì hì, xin sư phụ bớt giận, hai dần dần xa.

 

Ta cố gắng suy nghĩ, tại Triệu Hoài Cẩn mua đồ cho .

 

Là bởi vì áy náy ?

 

Nhất định là .

 

Thân thể , thể sinh con cho , , trong lòng luôn cảm thấy với .

 

cho , nợ gì cả.

 

Tình cảm giữa với là thứ khó nhất. Cho nên, bỏ thì sẽ thất vọng, đòi hỏi thì sẽ áy náy.

 

vẫn trong sân hồi lâu.

 

Không tại .

 

Rất lâu , thở dài một tiếng, vẫn là tìm .

 

“Màu xanh như thế , Vương gia thích .”

 

Hắn vốn dĩ đang , lúc dậy, thước vải nhướng mày, “Cho ?”

 

“Ừm.” Ta nhắc đến chuyện , coi như , “Nếu Vương gia chê, may cho ngài một bộ y phục.”

 

“Tự tay ?” Hắn hỏi.

 

Ta gật đầu.

 

Tay nghề may vá của cũng tệ, những năm thường cùng nãi nương nhận việc từ tiệm may về , kiếm thêm ít tiền tiêu vặt.

 

“Không chê.” Hắn xuống giường, mặt , hai má ửng đỏ, “Cần đo kích cỡ ?”

 

Ta ngẩn , kỳ thật cần đo kích cỡ, chỉ cần đến chỗ thợ thêu trong phủ lấy là .

 

“Vậy ngài đợi một chút, trở về lấy thước đây.”

 

Hắn mỉm , “Làm phiền nàng .”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8