Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hôn Ước Với Ba Nhà
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:27:18 | Lượt xem: 4

Lúc nàng bảy tuổi, khi đó nàng vẫn còn gầy gò nho nhỏ.

 

Ta khắp nơi tìm phương thuốc chữa bệnh cho nàng.

 

Lại thường xuyên đưa đồ ăn bổ dưỡng đến phủ.

 

Có lẽ là tác dụng, quả thật mỗi ngày nàng khỏe mạnh hơn .

 

Mỗi thấy , nàng đều ngọt ngào gọi một tiếng: “Diễn ca ca.”

 

Trong lòng xuất hiện cảm xúc thể rõ thành lời.

 

Tên là Diễn, tên nàng là Yên, đồng âm bất đồng tự.

 

Ta nghĩ, đây chính là “duyên phận” mà trong sách .

 

Nàng dần dần trưởng thành, ánh mắt dừng nàng đột nhiên nhiều hơn.

 

Ta thích.

 

Ta ngăn chặn những ánh mắt đó.

 

mà, nàng càng ngày càng rực rỡ chói mắt, chỗ nào cũng ái mộ nàng.

 

Hôm đó đồng học bóng gió hỏi thăm sở thích của Hòa Yên.

 

Ta nàng thích màu tím nhất, thích cay nhất.

 

Hắn liền mặc trường y màu tím, mang theo chiêu bài đồ ăn của tửu lâu quen đồ cay đến Mạc phủ.

 

Ta dối.

 

Nàng ghét nhất là màu tím, cực thích đồ ngọt.

 

Kết cục của vị đồng học , thể tưởng tượng .

 

vì thế mà ảo não thật lâu.

 

Ta nên hẹp hòi như .

 

Nàng là nuôi dưỡng từng chút một, nên cảm thấy kiêu ngạo mới đúng.

 

May mà nàng sắp cập kê.

 

Tiểu cô nương của , cuối cùng cũng sắp thành với .

 

ngờ, nàng thư bảo từ hôn.

 

Khi thấy mấy chữ , bàn tay run rẩy cầm lá thư, khi xem xong mới bình tĩnh .

 

Thế nhưng chỉ là chút hiểu lầm vô hại, ảnh hưởng đến cục.

 

Ta vốn định lập tức tới Mạc phủ rõ cho nàng nhưng sắc trời tối, cuối cùng vẫn kiềm chế .

 

Một đêm ngủ.

 

Sau đó, gặp hai .

 

là thanh niên tài tuấn.

 

Trong lòng vô cùng khẩn trương, nhưng mặt vẫn vẻ vân đạm phong khinh.

 

Một một tự với , nàng là hài tử chăm sóc từng chút, từng chút một, thể chọn khác chọn .

 

khi nàng thật sự chọn , cảm giác mơ hồ.

 

Ta quen nàng từ khi nàng còn nhỏ, nhỏ.

 

Vậy mà hôm nay nàng thật sự gả cho ?

 

Ta vén khăn voan của nàng , mặt nàng như nước xuân, ngọt ngào : “Diễn ca ca.”

 

Ta cẩn thận ôm nàng lòng, như là đối đãi trân bảo dễ vỡ: “Sau , nên gọi là phu quân .”

 

Thật tình cảm của nàng đối với giống như tình cảm dành cho nàng.

 

Ánh mắt nàng quá sạch sẽ.

 

Sạch sẽ vô cùng, sai sót gì.

 

lẽ, đêm nay sẽ khác.

 

Cũng may, vận mệnh đối xử với tệ.

 

Sau khi thành , rốt cuộc nàng coi là nam nhân, còn gọi là “ca ca” mà là “phu quân”.

 

Thỉnh thoảng nàng sẽ ngẩn , lúc phục hồi tinh thần thì gương mặt nhỏ đột nhiên đỏ bừng.

 

Ánh mắt nàng về phía , chậm rãi ánh sáng.

 

Biết ngày thường nàng ở hậu viện chút thú vị, tìm chút công việc bên ngoài.

 

cũng dẫn nàng ngoài dạo chơi.

 

Nàng vui sướng chôn trong vòng tay , nước mắt lưng tròng.

 

Ta thấy nàng nhỏ giọng : “Cảm ơn .”

 

Ta nâng mặt nàng lên: “Ta câu lắm.”

 

Nàng liền liếc một cái, trong con ngươi mang theo ánh sáng dịu dàng: “Hì… thích .”

 

Đó là một cuộc đời và cũng dài.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8