Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hợp Hoan Oán
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:45:08 | Lượt xem: 2

Hoàng đế ôm ta vào lòng an ủi: “Trẫm thích nàng, nàng như thế nào ta cũng thích.”

Trận này, quý phi thua. Nàng ta mặt mày khó chịu.

Hoàng hậu lại rất vui vẻ, ngày thường giả vờ dịu dàng như vậy đều là quý phi, người chịu thiệt là nàng ta. Hôm nay thấy quý phi bị bẽ mặt, nàng ta vui vẻ uống thêm hai chén rượu.

5.

Ngày hôm sau, hoàng hậu cho gọi ta đến nói chuyện, tặng ta một cây trâm vàng mà hoàng đế đã làm cho nàng ta khi còn ở tiềm để. 

“Bản cung nhìn muội muội liền thấy thân thiết, những lời đồn đại kia muội muội cứ coi như gió thoảng bên tai.” Hoàng hậu nắm tay ta, vô cùng thân thiết. Người ngoài nhìn vào có lẽ sẽ nghĩ nàng ta thật lòng yêu thích ta, nhưng ta nhìn ra được, nàng ta cũng giống như quý phi, ghê tởm ta.

Từ nhỏ đã lăn lộn trong chốn thị phi, ta quá rõ ràng trong mắt mỗi người đều là cảm xúc gì. Cho dù hoàng hậu che giấu rất tốt, cũng không giấu được sự ghét bỏ của nàng ta đối với ta, sự ghê tởm đối với quý phi và sự oán hận đối với hoàng đế.

Điểm này nàng ta không bằng ta. Ta đối với nàng ta, đối với hoàng đế đều không có quá nhiều hảo cảm, nhưng ta che giấu rất tốt, mọi người đều nghĩ ta đối với hoàng đế một lòng một dạ.

“Có nương nương ở đây, thiếp thân tự nhiên là không sợ gì cả.”

6.

Hòa Miêu líu lo không ngừng: “Chủ nhân, ta thấy hoàng hậu nương nương hiền lành, hơn nữa nàng ta lại có nhiều con, chúng ta sau này cứ đi theo nàng ta hưởng phúc là được rồi.”

Ta gõ nhẹ vào đầu Hòa Miêu, quả nhiên là chưa từng thấy kẻ ác nào.

“Ngươi đi mang đĩa bánh sữa này cho quý phi, đây là hoàng thượng ban thưởng.” Ta sai người lấy từ hộp đựng thức ăn ra một đĩa bánh.

Hòa Miêu tuy không hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi.

Trở về nói với ta, nàng ta còn chưa vòng qua cửa cung của quý phi, đã nghe thấy tiếng quý phi đập bát đĩa.

Mấy ngày sau, ta nhân lúc hoàng đế vui vẻ sau một trận mây mưa, xin hoàng đế thưởng cho gấm Tứ Xuyên: “Thiếp thân mặc đẹp, hoàng thượng cũng vui vẻ phải không?”

Gấm Tứ Xuyên có được, ta vẫn sai Hòa Miêu mang cho quý phi vài tấm: “Nghe nói quý phi nương nương thích nhất gấm Tứ Xuyên, chủ nhân nhà chúng ta được vài tấm, đặc biệt mang đến tặng nương nương.”

“Ta nghe nói quý phi nương nương đã xé nát những tấm gấm Tứ Xuyên đó.” Hòa Miêu tức giận.

Ta lại rất hài lòng. Mấy năm trước, gấm Tứ Xuyên đều dành cho quý phi chọn trước.

Đã là người của hoàng hậu, vậy ta phải giúp hoàng hậu chọc tức quý phi, để tỏ lòng trung thành.

7.

Quý phi thường nhắc đến tuổi tác trước mặt hoàng hậu, nàng ta năm nay hai mươi, hoàng hậu hai mươi tám.

Vì vậy, một buổi sáng nọ khi đến thỉnh an hoàng hậu, hoàng hậu mỉm cười nói: “Gần đây hoàng thượng thường khen Liễu chiêu nghi hầu hạ tốt. Sao lại không thường đến chỗ Kính quý phi nữa?”

Ta mỉm cười: “Thiếp thân cũng chẳng có gì tốt, chỉ là trẻ hơn vài tuổi thôi, hoàng thượng thấy mới mẻ.”

Ta năm nay mới mười tám tuổi, là phi tần trẻ nhất trong cung hiện tại.

Kính quý phi nghe vậy, tức đến mức không uống nổi trà.

Nhưng đến buổi trưa, ả lại sai người mang đến một đĩa bánh khoai mỡ táo đỏ: “Quý phi nương nương có chút lòng thành.”

Ta giữ lại không ăn, đợi đến tối hoàng đế đến sau một trận mây mưa, ta mang ra cho hoàng đế: “Hoàng thượng nếm thử xem, quý phi tỷ tỷ tự tay làm đấy.”

Nửa đêm, hoàng đế đau bụng dữ dội, vội vàng cho gọi thái y.

8.

Thái y kiểm tra hết lần này đến lần khác, vấn đề nằm ở đĩa bánh khoai mỡ táo đỏ đó, bị rắc một chút thuốc, tuy không gây c.h.ế.t người, nhưng khi đau bụng cũng có thể mất nửa cái mạng.

Quý phi quỳ trên đất, mặt mày uất ức: “Thiếp thân tại sao phải hại Liễu chiêu nghi? Dù nàng ta có được sủng ái đến đâu, thiếp thân cũng không coi trọng nàng ta.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8