Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hướng Dẫn Cách Thuần Hóa Thiếu Gia
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-13 16:54:11 | Lượt xem: 1

Họa vô đơn chí.

Video Đàm Diễm Tây đánh bằng cách nào truyền đến hội đồng quản trị.

Dưới sự dẫn đầu của bác cả Đàm Diễm Tây, hội đồng cho rằng vụ việc nghiêm trọng, sẽ gây ảnh hưởng đến công ty.

Hơn nữa, sự việc liên quan đến hợp tác giữa nhà họ Đàm và nhà họ Diệp, thiệt hại đến lợi ích của công ty.

Họ đồng lòng cho rằng, Đàm Diễm Tây còn phù hợp để đảm nhận vị trí tổng giám đốc nữa.

Chủ tịch Đàm để giải thích với hội đồng quản trị, cuối cùng quyết định điều chuyển Đàm Diễm Tây đến một khách sạn năm ở thành phố lân cận.

Trước khi đảm nhận vị trí tổng giám đốc, Đàm Diễm Tây từng luân chuyển qua các bộ phận ở trụ sở chính.

Lúc đó còn tự giễu là một thực tập sinh quản lý.

Giờ đây, từ vị trí tổng giám đốc tập đoàn xuống việc ở khách sạn trực thuộc công ty, đúng là một bước lùi lớn, khác biệt một trời một vực.

Điều đau đầu hơn là, khách sạn là một trong ba khách sạn ở thành phố lân cận, và hiệu quả kinh doanh kém nhất.

Đàm Diễm Tây mấy vinh quang, chúng đến thành phố B trong bộ dạng đầy mệt mỏi.

Anh tâm trạng , suốt dọc đường lời nào.

an ủi , “ tin rằng thể tạo nên một cú lội ngược dòng mắt.”

Đàm Diễm Tây cuối cùng cũng nhếch môi , sắc mặt phần dịu , “Có cô ở đây, sẽ điều kỳ diệu xảy .”

Nghĩ đến chuyện đó, thăm dò , “Sau , nếu chuyện tương tự xảy , đừng động tay động chân nữa, hơn nữa, còn chẳng để ý, để ý gì, miệng , họ gì thì .”

Đàm Diễm Tây ngẩn một chút, hiểu ý , trở về vẻ ngông nghênh thường ngày, “Cô là của , dám những lời về cô, dạy cho một bài học, nếu , hôm nay cô, ngày mai sẽ gì cô !”

Lúc đó, đôi mắt như những vì lạnh lẽo, kiên định và lấp lánh ánh sáng.

cố tình bỏ qua câu dễ gây hiểu lầm của , nửa đùa nửa thật, “Anh chuyện văn minh chút.”

Buổi tối, vài lãnh đạo lớn của khách sạn tổ chức tiệc chào đón Đàm Diễm Tây.

Trong bữa tiệc, khuôn mặt của và Đàm Diễm Tây ngày càng lạnh lùng.

Những dựa thâm niên, tự mãn và lấp l.i.ế.m thứ.

Họ chỉ lo lấp đầy túi quan tâm đến lợi ích lâu dài của khách sạn.

Trên đường về, hỏi ý kiến Đàm Diễm Tây, cả hai chúng đều đồng ý.

Sa thải cũ, tuyển mới, cải cách đường lối kinh doanh thật mạnh mẽ.

Nhóm đó đồng ý, đòi báo lên Chủ tịch.

Khi Chủ tịch gọi video đến, và Đàm Diễm Tây đang thảo luận về ứng cử viên cho vị trí tổng giám đốc mới của khách sạn.

Đàm Diễm Tây nhận video, giọng điệu lạnh nhạt, “Có chuyện gì?”

Anh vẫn còn chút oán giận đối với Chủ tịch.

Chủ tịch cho rằng cách của quá mạnh bạo, khó lòng yên lòng .

Đàm Diễm Tây lạnh lùng , “ đến đây để kiếm tiền cho khách sạn, để an ủi dân tị nạn.”

Chủ tịch câu của cho sững sờ.

Đàm Diễm Tây tiếp, “Nếu giao cho quản lý, thì đừng can thiệp, chỉ cần kết quả, hỏi quá trình, đó là điều ông dạy ?”

Sau một lúc im lặng, Chủ tịch mới lên tiếng, hỏi , “Cô nghĩ ?”

bên cạnh, tư thế kính cẩn, “ tin tưởng Đàm thiếu gia, mấy ngày nay nỗ lực, sẽ đảm nhiệt vị trí .”

Cúp máy, Đàm Diễm Tây nhịn châm chọc , “ nhận mặt bố , cô giống như con gà con, run rẩy dám thở mạnh, buồn thật.”

dùng tài liệu tay đập , “Đó là tôn trọng Chủ tịch!”

Đàm Diễm Tây nắm lấy cổ tay , “Sao mặt dữ dằn thế, ý là trợn mắt, bây giờ còn dám đánh nữa.”

“Chủ tịch giao nhiệm vụ cho quản lý , đánh còn hơn để Chủ tịch đánh , quên bài học !”

Đàm Diễm Tây khẽ , chằm chằm, giọng mềm mại, “Từ giờ sẽ lời cô, ?”

sững sờ.

Quen với sự ngang bướng của , đột nhiên trở nên ngoan ngoãn và nghiêm túc, khiến chút bối rối.

giả vờ bình tĩnh, “Tốt nhất là nên lời.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8