Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hủy hôn
Chương 16. Ngu ngốc

Cập nhật lúc: 2026-03-08 21:50:29 | Lượt xem: 3

“Vâng!”

Tô Dao thấy màn hình chữ “Chiến thắng” khổng lồ, mặt mỉm , vô thức , đưa tay về phía Hoắc Tử Minh.

Hoắc Tử Minh tháo tai cũng cô ngay lập tức, mỉm và đập tay với cô.

Tiểu Cửu ở bên cay đắng : “Sau khi Tô Dao tới, ông chủ để ý tới chúng .”

A Sơn phụ họa: “ đúng , quả nhiên hùng khó qua ải mỹ nhân.”

[Bạn đang Huỷ hôn edit và đăng tại Nhân Trí page]

Lý Đông xa tới: “Tô Dao xinh như , nếu là thì cũng sẽ lòng. Ông chủ, thể theo đuổi một cô gái xinh như Tô Dao ?”

Hoắc Tử Minh Lý Đông, mặt lộ nụ nhưng lời đáng sợ: “Anh mới thi đấu xong, còn đấu ?”

“Không, , !” Lý Đông xua tay, nhanh chóng trở chỗ .

Tô Dao trêu chọc sang chỗ khác giả vờ rằng cô là trung tâm của câu chuyện. Đương nhiên, ai để ý đến nụ cứng đờ môi cô khi đập tay với Hoắc Tử Minh . Chỉ cô mới , lúc chiến thắng, cô còn tưởng rằng Lục Lệ Thành đang bên cạnh .

Trong những năm qua khi còn là đồng đội, mỗi khi cô thắng một trận đấu, cô đều đập tay với Lục Lệ Thành để ăn mừng. Những thói quen do thời gian để bao giờ thể đổi . quá muộn để đổi thói quen từ bây giờ, dần dần từng bước tiến về phía .

Tô Dao bình tĩnh , : “ vệ sinh.”

“Được.” Hoắc Tử Minh đáp , nhưng ánh mắt dõi theo cô rời mới thu .

Lục Lệ Thành ở bên thấy bộ cảnh tượng . Nhìn thấy Tô Dao và Hoắc Tử Minh mỉm đập tay với , hai tay bàn càng siết chặt hơn, giây tiếp theo mạch m..áu như nổ tung. Lẽ ăn mừng với cô!

Lục Lệ Thành đột nhiên dậy, lạnh lùng : “ vệ sinh,” bước .

Chử Kiều Kiều bóng dáng rời của với vẻ mặt phức tạp.

Tô Dao bước khỏi phòng vệ sinh chậm rãi rửa tay bồn. Nhìn dòng nước chảy, cô ngơ ngác trong giây lát. Đây là đầu tiên cô chiến đấu cùng Lục Lệ Thành, những còn trở thành đối thủ của cô. Cô nên gọi tình huống là đáng buồn là nực . Khóe miệng Tô Dao hiện lên một nụ khổ, cô lắc đầu, đưa tay tắt vòi nước.

Vừa ngẩng đầu lên, cô thấy Lục Lệ Thành ở phía với vẻ mặt u ám.

Cô giật , cau mày: “Anh đang tính hù dọa khác ở trong ?”

Lục Lệ Thành trả lời, tiến lên nắm lấy cổ tay cô, tức giận : “Khó trách em nhất quyết rời khỏi KB. Thì em tìm bến đỗ tiếp theo của . Anh nhớ lúc ở đại học Hoắc Tử Minh đuổi theo em ? Làm , tình cũ cháy ?”

Giọng điệu mỉa mai và lời đầy gai góc của một nữa khiến cô đau lòng, rỉ m..áu, chăng càng quen thuộc càng dùng d.a.o đ.â.m để tổn thương nhất?

Trái tim của Tô Dao đau đớn. Cô với vẻ hoài nghi, cố gắng hất tay . Đáng tiếc, sức mạnh của Lục Lệ Thành quá lớn khiến cô thể thoát .

Tô Dao hít một , lạnh lùng : “Không bảo rời khỏi KB ? Vị trí của khác chiếm đoạt. Việc rời thành tâm nguyện của ?”

Lục Lệ Thành sửng sốt, trong lòng cảm thấy chút áy náy cùng hối hận. Anh bình tĩnh , giọng điệu dịu dàng hơn: “Nhóc con, đó đều là những lời trong lúc tức giận của ! Chẳng xin ? Đừng cố ý gây sự nữa ? Quay về .”

Tô Dao nở nụ mỉa mai: “Lục Lệ Thành, tại nghĩ nếu xin thì nhất định sẽ chấp nhận? Ba chữ xin thể chữa lành vết thương gây cho !”

Dựa cái gì? Tất nhiên là bởi vì trong hơn mười năm qua, mỗi khi chọc giận cô, chỉ cần thái độ mềm mỏng dỗ dành cô vài câu, cô đều sẽ tha thứ cho .

Lục Lệ Thành vốn tưởng rằng cũng giống như , chỉ cần chịu cúi đầu, cô cũng sẽ so đo nữa. mãi đến lúc mới nhận rằng chuyện khác. Thái độ quả quyết của cô, ý định rời và sự thất vọng trong mắt cô đều cho rằng cô thực sự vạch ranh giới rõ ràng với còn liên quan gì đến nữa.

“Nhóc con…” Lục Lệ Thành mở miệng, còn thể cái gì. Một cảm giác bất an khó tả lan tràn trong lòng , bao giờ cảm thấy bất lực như bây giờ.

Đột nhiên, lưng hai vang lên một giọng lạnh lùng: “Đội trưởng Lục, nhân cơ hội ở đây để cướp của ?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8