Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Kẻ bắt nạt lại nói lời yêu
1

Cập nhật lúc: 2026-03-13 16:56:38 | Lượt xem: 2

là đứa trẻ mồ côi nhà họ Hạ nhận nuôi, nhưng con trai nhà họ Hạ ghét cay ghét đắng .

 

Hắn cho phép khác bắt nạt và ép đến bệnh viện.

 

Hắn từng ôm tờ Tân Hoa Xã trong tay và trừng mắt , mỉa mai : “Cậu nghĩ là ai?”

 

khi tỏ tình với , phát rồ lên.

 

“Thằng đó thích ? g.i.ế.c nó nhé?”

 

Sau buổi tự học buổi tối, Kiều Tỉnh Thời chuẩn rời thì một nhóm nữ sinh chặn .

 

“Này, mày thể giữ chút thể diện Kiều Tỉnh Thời? Hạ Tuần xem mày như một con chó, mày hổ mà còn đến quấy rầy như ?”

 

Kiều Tỉnh Thời khoanh tay, nữ sinh xổm mặt đất và tặc lưỡi, phớt lờ lời mỉa mai của cô và tập trung nhặt những thứ vương vãi sàn.

 

Ngay giờ học, Hạ Tuần yêu cầu một nữ sinh ngăn Kiều Tỉnh Thời , vứt đồ đạc bàn và cặp sách của cô xuống đất.

 

Cô nghĩ lẽ Hạ Tuần cô về nhà với .

 

Nữ sinh vẻ mặt đờ đẫn của Kiều Tỉnh Thời, lắc đầu chán ghét: “Nhớ tránh xa Hạ Tuần , nhờ tao cảnh cáo mày, nếu là Ân Mạn thì sẽ đơn giản như .”

 

Nói xong, cô cùng đám nữ sinh rời .

 

Kiều Tỉnh Thời chớp chớp mắt, chậm rãi suy nghĩ một chút. Phải mất một lúc cô mới nhớ rằng Ân Mạn hình như là nữ sinh thích Hạ Tuần.

 

chuyện đó thì liên quan gì đến cô? Có việc cô về nhà là sai ?

 

Sau khi thu dọn đồ đạc, Kiều Tỉnh Thời giậm nhẹ đôi chân tê rần của .

 

Kim giờ gần đến 6, lớp học trống vắng, ngay cả hoàng hôn cũng chỉ còn một vệt đỏ bầu trời.

 

Cô khịt khịt mũi, cảm nhận nóng oi bức trong khí. Mùa hè sắp đến, năm thứ hai trung học cũng sắp kết thúc.

 

Kiều Tỉnh Thời nhớ rằng đây là năm thứ bảy cô quen Hạ Tuần, cũng là năm thứ bảy cô buộc ở bên cạnh .

 

Kiều Tỉnh Thời chậm rãi bước khỏi khuôn viên trường, chiếc xe đón cô và Hạ Tuần rời . Không chút suy nghĩ, cô bình tĩnh đến bến trạm xe buýt để đợi xe, như thể quen .

 

Cơn gió ấm áp thổi qua cuốn quả bóng bay mắc ngọn cây lâu, đồng thời cuốn bay vạt váy của Kiều Tỉnh Thời.

 

Cô nghĩ nếu lựa chọn nữa, cô thà năm 9 tuổi tiếp tục ở trại trẻ mồ côi.

 

Gần 8 giờ Kiều Tỉnh Thời mới về đến nhà và ăn xong bữa tối.

 

Nhà họ Hạ để phần đồ ăn tối cho cô nên cô đành nhịn. Vì cô Hạ thiếu gia ghét nên trong biệt thự rộng lớn một ai dám tỏ tử tế với cô. Cô sống vất vưởn ở đây như khí để sinh tồn.

 

Kiều Tỉnh Thời bình tĩnh rời mắt khỏi bàn ăn và lên phòng . Khi ngang qua phòng Hạ Tuần, cửa mở .

 

“Hôm nay về khá sớm đấy nhỉ, thu dọn đồ đạc xong ?” Hắn dựa khung cửa nhàn nhã .

 

Kiều Tỉnh Thời mím môi giả vờ như thấy tiếp tục bước .

 

“Đứng .”

 

Kiều Tỉnh Thời hình ngay tại chỗ.

 

Một giọng thật nhỏ từ phía truyền đến: “ đang chuyện với , thấy ? Quay !”

 

Kiều Tỉnh Thời nhắm mắt , chậm rãi xoay đối diện với , rũ mắt xuống đáp: “ thấy.”

 

Hạ Tuần đến mặt cô, đưa tay sờ bụng cô, nhỏ giọng hỏi: “Đói ? A Thời.”

 

Trong giọng điệu của dường như một chút dịu dàng khó phát hiện.

 

Kiều Tỉnh Thời thích sự đụng chạm vô tình của , cô lùi một bước, lắc đầu: “ đói.”

 

Không khí yên lặng một lúc, sự dịu dàng biến mất. Hắn liếc bàn tay trống rỗng của , đó nhếch mép liếc cô: “Nếu đói thì ngày mai đừng ăn sáng.”

 

Kiều Tỉnh Thời ngơ ngẩn im lặng.

 

Ánh mắt Hạ Tuần lạnh lùng: “Đi .”

 

quen với tâm trạng lúc nóng lúc lạnh của nên lặng lẽ trở về phòng.

 

Hạ Tuần chằm chằm bóng lưng cô, lạnh một hồi, ném chiếc bánh nhỏ cầm ở lưng thùng rác.

 

Chiếc bánh màu nhỏ hồng nhạt bóp nát và biến dạng, lâu , dì quét dọn mang ném ngoài.

 

Đêm đó, Kiều Tỉnh Thời một giấc ngủ khó nhọc, cô mơ thấy cảnh tượng đầu tiên đón về.

 

Bảy năm , con trai nhà họ Hạ đột nhiên lâm bệnh nặng, bé sôi nổi biến thành một bệnh chỉ một đêm.

 

Người đầu gia đình họ Hạ, cũng là ông nội của Hạ Tuần, tìm các bác sĩ nổi tiếng trong và ngoài nước nhưng thể chữa khỏi.

 

Có lẽ nỗ lực kết quả, cuối cùng ông nội tuyệt vọng và tin tưởng một thầy bói. Thầy bói tính toán hồi lâu, đó cau mày lưỡng lự với gia đình họ Hạ rằng họ nên đến trại trẻ mồ côi ở ngoại ô phía Nam để nhận nuôi một bé gái.

 

Thầy bói : “Chỉ thể là bé gái nốt ruồi đỏ ở vành tai trái.”

 

Ông nội Hạ lập tức cho lên đường ngừng nghỉ và họ tìm thấy Kiều Tỉnh Thời, tên thật của cô là Kiều Kiều.

 

Điều kỳ lạ là, một ngày Kiều Tỉnh Thời đến, Hạ Tuần, hôn mê mấy ngày, đột nhiên tỉnh dậy và dần dần khỏe .

 

Ông nội Hạ vui vẻ vỗ nhẹ đầu Kiều Kiều và từ giờ sẽ gọi cô là Kiều Tỉnh Thời. Ông cái tên đó mang điều .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8