Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Kẻ bắt nạt lại nói lời yêu
2

Cập nhật lúc: 2026-03-13 16:56:39 | Lượt xem: 2

Kiểu Tỉnh Thời đón về đây để tận hưởng.

 

Khi sức khỏe của Hạ Tuần dần cải thiện, tiếp tục học trở . Ông nội Hạ bảo cô học cùng trường với Hạ Tuần và xếp cô cùng lớp với .

 

sức học của Kiều Tỉnh Thời còn kém xa Hạ Tuần, cho nên cô sắp xếp thuê một gia sư, yêu cầu cô học ngày học đêm, coi một cô như một cái máy.

 

điều cũng Kiều Tỉnh Thời oán hận nhà họ Hạ mà nguyên nhân chủ yếu là do Hạ Tuần.

 

Khi Hạ Tuần tỉnh dậy, ông nội Hạ đưa Kiều Tỉnh Thời phòng .

 

Lần đầu tiên tiên gặp , Kiều Tỉnh Thời cảm thấy Hạ Tuần thực sự trai, nhưng những lời đầu tiên Hạ Tuần với cô phá vỡ ấn tượng của cô về .

 

Con trai nhà họ Hạ đang giường, mặt mày vẫn còn tái nhợt, hung hãn cô, gầm lên một chữ: “Cút!”

 

Trong bảy năm tiếp theo, cô học cùng trường cấp hai và cấp ba với sự sắp xếp của ông nội Hạ.

 

Hạ Tuần hồi phục sức khỏe , ngoài tính cách độc đoán, nổi loạn, cộng với gia thế và làn da , Hạ Tuần còn gán cho biệt danh là Kẻ bắt nạt của trường trung học 3.

 

Điều duy nhất đổi là vẫn ghét Kiều Tỉnh Thời.

 

Từ khi học tiểu học, dẫn đến cô lập Kiều Tỉnh Thời và để cô đánh, mắng mỏ và bắt nạt.

 

Sau khi một bạn cùng lớp phát hiện cô và đang cùng một hướng giờ học, họ lập tức tung tin đồn Kiều Tỉnh Thời theo Hạ Tuần.

 

Khi đó, là nam sinh nổi tiếng nhất lớp, còn cô thuộc thái cực ngược , một kẻ ruồng bỏ.

 

Hạ Tuần giải thích, chỉ bàn hắt hủi, chỉ trích.

 

Sau khi giải tán, chỉ còn hai họ. Hạ Tuần nhàn nhã đến bên cạnh cô, đưa tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc đẩy của cô, để lộ đường nét khuôn mặt, mỉm , cất giọng lạnh lùng: “Buồn , A Thời?”

 

Ánh mắt Kiều Tỉnh Thời đầy bối rối và hoảng sợ, cô gái mới hơn mười tuổi thể hiểu tại ghét cô đến ngay từ đầu tiên thấy cô.

 

Hạ Tuần cô, dần dần nén nụ , nhả từng chữ một: “Nhìn mặt , sẽ nghĩ tới căn bệnh quái lạ của . vẫn gặp mỗi ngày, thể để vui vẻ chứ?”

 

Ngay cả khi khỏi bệnh, Ông nội Hạ vẫn yêu cầu Kiều Tỉnh Thời ở bên cạnh Hạ Tuần, xem cô như một “lá bùa hộ mệnh”.

 

Hắn vuốt ve lông mày cô, động tác nhẹ nhàng nhưng lời sắc bén đ.â.m trái tim cô: “Kiều Tỉnh Thời, khuôn mặt của khiến ghê tởm tận óc.”

 

Sáng hôm Kiều Tỉnh Thời đến trường, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh của cô vẻ tái nhợt vì cả đêm hôm và sáng nay đều ăn gì.

 

Trong giờ nghỉ, Ân Mạn lấy hộp bánh bông lan nhảy về phía Hạ Tuần.

 

“Hạ Tuần, đây là bánh tối qua, nếu đói thì ăn một miếng .”

 

đỏ mặt, đặt chiếc hộp lên bàn Hạ Tuần.

 

Hạ Tuần nhướng mi kiên nhẫn , đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, lời môi chuyển thành: “Cảm ơn.”

 

Nhìn thấy nụ môi Hạ Tuần, Ân Mạn ngượng ngùng cúi đầu.

 

đang định nhếch môi lên thì chợt khựng khi thấy Hạ Tuần đang cầm bánh về phía Kiều Tỉnh Thời.

 

Hạ Tuần đặt chiếc bánh mặt Kiều Tỉnh Thời, : “Kiều Tỉnh Thời, ăn gì ? Cho .”

 

Nói xong ngoài, bỏ một Ân Mạn mặt mày u ám.

 

Sự việc đó diễn trong lớp, đều chứng kiến nhưng đều giả vờ như chuyện gì xảy .

 

Hạ Tuần ở cửa, gương mặt biểu tình bàn tay giơ lên của Ân Mạn tát mặt Kiều Tỉnh Thời. Tay Kiều Tỉnh Thời trói chặt, cô thể tránh .

 

Với sắc mặt dữ tợn, Ân Mạn lớn tiếng: “Không mày thích ăn ? Ăn những thứ cho tao!”

 

Vừa , cô nhặt chiếc bánh rơi xuống dính đây bụi bẩn, dùng ấn cằm để mở khuôn miệng đang mím chặt của Kiều Tỉnh Thời , buộc cô nuốt một ít.

 

Trong lúc vùng vẫy, Kiều Tỉnh Thời thấy Hạ Tuần đang dựa tường ngoài cửa, lười biếng nhướng mày cô.

 

Hắn mục đích.

 

Khi Ân Mạn giơ chân đá xuống, Hạ Tuần đột nhiên tiến gần hai bước.

 

Vừa thấy bóng dáng của , Ân Mạn tức giận thu chân , chế nhạo nữ sinh mặt đất, đó rời .

 

Phùng Hạo, cạnh Hạ Tuần, Kiều Tỉnh Thời đẩy xuống đất, từ từ đưa mắt xuống và liếc đôi chân thon dài váy đồng phục nữ sinh của Kiều Tỉnh Thời, ánh mắt khỏi trở nên chút mờ đục.

 

Anh nhếch mép với Hạ Tuần: “Hạ Tuần, vấn đề với Kiều Tỉnh Thời. Hay là giúp dạy dỗ cô nhé?”

 

Chưa kịp xong, nóng lòng tới mặt Kiều Tỉnh Thời, xổm xuống mặt cô, ngay khi bàn tay dơ bẩn của chạm mắt cá chân cô, cô đột nhiên nâng lên.

 

Đôi mắt của Phùng Hạo lóe lên, đó buộc ánh mắt của Hạ Tuần. Ánh mắt âm trầm của Hạ Tuần tựa như đang chết, giọng lạnh lùng: “Mày chán sống ?”

 

Chân của Phùng Hạo yếu và gần như khuỵu xuống. Hạ Tuần buông , vội vàng bám tường thẳng, lắp bắp : “ sai , Tuần, sai …”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8