Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khắc tinh của những kẻ lắm mồm
Chương 1-2

Cập nhật lúc: 2026-03-13 17:32:30 | Lượt xem: 3

Công ty nghỉ tết muộn, khi về đến nhà là ngày hai mươi tám tháng Chạp .

Khí trời Đông Bắc vẫn lạnh lẽo như thường lệ.

Một nhà bốn của dì từ thành phố bên cạnh đến nhà nửa tháng để đón Tết.

Ông bà nội mất sớm, bà ngoại sống cùng chúng , mỗi năm đón Tết, gia đình dì đều lấy cớ đến để thăm bà ngoại, thực chất là đến nhà ăn chùa ở chùa.

Lúc họ đến hai tay trống trơn, khi thì mang theo tám va hành lý và còn gửi thêm hai kiện giao hàng hỏa tốc.

Vừa cửa, thấy hai bóng dáng ghế sofa.

Người lùn mập là dì , cao gầy là chị họ , còn thì –

Với tư cách là một chị , yêu thương em gái, đang bận rộn nấu ăn trong bếp cho cả nhà.

Sau khi giày, qua, lên tiếng chào hỏi.

Chị họ mặc một chiếc áo khoác da lông chồn màu trắng, gật đầu với một cái cúi đầu điện thoại di động, dường như đang nhắn tin chuyện phiếm với ai đó.

dì thì ngược , trơ tráo từ đầu đến chân một phen với nụ gượng gạo, “Điềm Điềm , con , tại con vẫn ăn mặc tồi tàn thế?”

Hơn hai mươi năm qua, quen với kiểu mỉa mai của dì.

Rót một cốc nước ấm, nhấp một ngụm , “Con nghĩ là gặp dì nên cố tình ăn mặc đấy ạ.”

Dì hừ lạnh một tiếng, “Dì con , con tìm công việc mới, bây giờ gọi là gì nhỉ… lập trình viên ?”

, công việc dùng đầu óc nhiều, còn hói đầu đấy.”

…… Thật quá đáng.

đặt cốc nước xuống, ánh mắt dừng tóc dì, “Vậy xem , hồi trẻ dì dùng ít đầu óc nhỉ?”

2.

Mặt dì liền sa sầm, “Chu Sở Điềm!”

Vừa dứt lời, liền cầm chảo từ bếp chạy , vẫn còn đeo chiếc tạp dề màu hồng đậm.

“Điềm Điềm về ?”

lẩm bẩm gầy , bếp, “Mẹ hầm thịt kho tàu mà con thích ăn nhất cho con đấy.”

Nhìn bóng lưng vội vã rời của , thực còn thích ăn thịt kho tàu nữa .

Công ty bao ăn uống, cách ba bữa món thịt kho tàu – 

Hầu như thấy thịt nạc, là mỡ, ăn hai miếng liền nôn.

Không cùng với đôi con kỳ lạ , xỏ dép bếp phụ giúp .

nhanh chóng đuổi ngoài: “Nhìn dạo con gầy thế, thể tự , cần con giúp.”

“Mau ăn chút trái cây , mua cherry ngọt lắm đấy.”

Đang thì tiếng mở cửa vang lên.

thò đầu một cái – 

Là Chu Dương về

Em trai ruột của , nhỏ hơn một tuổi, đang học đại học ở xa.

chạy đón, định đá m.ô.n.g nó một cái thì ánh mắt chợt phát hiện thấy lưng nó còn một theo. 

Một trai trẻ lạ mặt, sinh với khuôn mặt thanh tú trai.

Chu Dương nháy mắt với , “Đây là bạn cùng phòng của em, nhà chút việc nên em đưa về nhà ăn Tết.”

Chân đang giơ lên liền hạ xuống, “Mau .”

Lúc trai giày, nhéo tay Chu Dương một cái, nhỏ chỉ đủ để hai chúng thấy: “Chết tiệt, dẫn trai về mà báo với chị.”

Nếu sớm hơn thì ăn mặc giản dị thế .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8