Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khấu Hoa
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-13 17:33:36 | Lượt xem: 2

Phù Dung hỏi chăng vẫn còn triẹu tập nhân mã chuẩn đó vụng trộm cứu Lý Hoài, còn Cố Uyển Như đang ở phía sảnh chờ lâu.

Ta nhớ tới, khi đó mặt mũi nàng tràn đầy nước mắt cầu cứu Lý Hoài, nàng nàng nơi thuộc về, chuyện cũ thể truy cứu nữa. Chỉ là Lý Hoài từng cứu nàng, nàng thực sự đành lòng mất mạng.

Ta lúc thật ngốc, vẫn cảm thấy nàng là một cô nương rộng lượng, xem nàng như tri kỷ.

Mà bây giờ, thản nhiên trang điểm mới gặp nàng.

Nàng gấp rút yên, mới thấy liền hỏi : “Thế nào? Khấu Khấu chuẩn xong ? Chậm thêm chút nào, A Hoài liền thể cứu !”

Ánh mắt của thẳng nàng, bình tĩnh : “Ta chẳng qua cũng chỉ là một nữ tử, có thể biện pháp nào?”

“Vậy ngươi liền nhẫn tâm trơ mắt c.h.ế.t ?” Nàng phảng phất như đang chỉ trích , quả thực chọc giận đến nỗi tức .

“Nếu ngươi đành lòng, ngươi cứu ? Ngươi báo ân  ? Đây cũng là một cơ hội đấy?”

Nàng nhưng khi bật , thật giống như đang khi dễ nàng .

Ta dáng dấp của nàng, cũng tức giận, chỉ là nhẹ nhàng với nàng: “Cố cô nương cùng còn tình thâm ý trọng như thế, thực sự đành lòng vật cản chia rẽ uyên ương, thể đợi, đợi Cố cô nương cứu , lập tức chuyện với phụ .”

Mới chỉ rải rác mấy câu, nàng vậy mà cũng vững.

Thì cái tình thâm giữa hai bọn họ, khi thiếu công cụ là , cũng chịu một đòn như thế.

Ta thèm đợi phản ứng của nàng, bảo Phù Dung tiễn khách xong, liền trở về phòng chỉnh lý những chuyện qua một chút.

Ta nghĩ tới còn thể gặp chuyện , ông trời thương hại, cho cơ hội sống một đời.

Về phần Lý Hoài, đồ đần là cứu , chỉ mong nơi đó gió tuyết lạnh hơn chút nữa, tuyệt đối nên để còn sống mà trở về.

Ta về phòng đang giường nghỉ ngơi, trong phòng đốt than cha đưa, âm thanh lốp bốp nhỏ xíu hòa với gió tuyết doạ ngoài cửa sổ to, bất tri bất giác ngủ mất.

Vừa mở mắt, liền đối diện với một đôi mắt đỏ bừng.

Chủ nhân của đôi mắt , là tạm thời dám gặp nhất.

Đậu Vân Nghiễn ở bên cạnh , con mắt chằm chằm, đối mặt với như thế nào.

Hắn lưu loát mang chăn đến đắp cho , chuyện như lúc đến quen thuộc,  nhưng là lúc cái gì cũng , còn bây giờ?

Ta theo bản năng dậy, quát lớn : “Vân Nghiễn, là a tỷ của đấy.”

Lúc chỉ cần tức giận đôi lời, là thu liễm, nhu thuận vô cùng.

hiện tại coi như thấy, sắc mặt bình tĩnh hướng về phía  :”Tỷ Tỷ của , là chuyện gì phân phó ?” Hắn những lời , chêm thêm hàm ý trêu chọc như thường ngày.

Hai chữ tỷ tỷ trong miệng , để cho đành lòng .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8