Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khi Tôi Và Bạn Thân Cùng Xuyên Sách
Chapter 3-4

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:49:44 | Lượt xem: 1

3

Về vấn đề thay đổi bạn trai.

Hạ Sơ Ức có vẻ gấp gáp hơn tôi nhiều.

Ngay hôm đó liền lôi kéo tôi đi gặp Chu Khai.

“Giường mới sẽ đến hôm nay. Nếu cậu không đi, không biết đêm nay tớ sẽ bị tra tấn như thế nào nữa…”

“Được rồi, cho tớ xin. Dù sao tớ cũng không có ý định ngủ cùng người bạn trai này đâu cậu cứ hưởng thụ đi.”

“Nếu cậu không đáp ứng, tớ cũng chỉ có thể nhảy sông, rời quyển sách này trước cậu một bước thôi.”

Khi nói, từng giọt nước mắt như hạt đậu lại đua nhau rơi xuống.

Tôi bực bội lau nước mắt cho cô ấy.

“Ngủ, ngủ, ngủ, cậu không ngủ thì tớ ngủ là được chứ gì!”

Thật ra, thời điểm tôi và Hạ Sơ Ức xuyên tới, tôi có thấy Chu Khai một lần.

Mặc dù xuất thân từ tầng lớp thấp hơn nhưng anh ấy nói chuyện thẳng thắn nhưng không thô tục, hành động dứt khoát nhưng không liều lĩnh.

Ở giai đoạn sau của cốt truyện gốc, Chu Khai quả thực đã tạo ra bước đột phá.

Anh ấy đã thăng tiến từ một thợ sửa xe đến thành lập đế chế kinh doanh của riêng mình.

Nhưng xét cho cùng thì đây cũng là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn và cuốn sách không trình bày chi tiết về cách anh ấy bắt đầu công việc kinh doanh của mình.

Về phân cảnh của Chu Khai, phần lớn là miêu tả tập trung vào… cuộc sống sinh hoạt.

Để có thể thành công quyến rũ Chu Khai, khơi gợi sự quan tâm của người này đối với tôi.

Theo gợi ý của Hạ Sơ Ức, tôi thay lại bộ trang phục hot girl mà tôi thường mặc ở thế giới cũ.

Áo croptop ngắn bó sát, bên dưới là quần jean tôn dáng, đi giày cao gót 8cm.

Đôi mắt của Hạ Sơ Ức mở to khi nhìn thấy nó.

Cô mím môi và lại sắp khóc.

“Woo hoo hoo, tớ vẫn thích cậu ăn mặc như thế này hơn. Trước đây cậu giả làm vợ hiền dâu thảo, tớ luôn có cảm giác như đang xem một bộ phim ngắn, luôn lo lắng giây tiếp theo sẽ bị lật xe.”

Tôi:?

Hạ Sơ Ức vẫn đang lẩm bẩm: “Thật tuyệt, tớ là nữ còn không kiềm chế được. Chắc chắn Chu Khai sẽ bị cậu mê đến điên đảo.”

Được bạn thân cổ vụ, tôi hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang lái xe chiếc Hummer to lớn của Kỷ Tư Đình đến tiệm sửa xe.

Sau khi vào cửa, tôi tháo kính râm ra và tựa vào cửa xe.

“Soái ca, xem giúp em cái xe với.”

Chu Khai cau mày rồi đi về phía tôi.

Người đàn ông cao, vai rộng và đôi chân dài, nước da màu lúa mì khỏe mạnh.

Đó là một kiểu hoàn toàn khác với Kỷ Tư Đình

Nhìn qua… quả thực khó đỡ. Chẳng trách Hạ Sơ Ức chịu không nổi.

Trong lúc tôi có cố ý õng ẹo tạo dáng bên cạnh Chu Khai, người này giống như bị mù có chọn lọc, thậm chí không thèm nhìn tôi.

Trên điện thoại, Hạ Sở Nhất cuống cuồng hỏi tôi.

[Mọi việc thế nào rồi?]

[Chu Khai đã cắn câu chưa? ]

[Tối nào anh ta cũng như hổ đói, không có lý do gì mà không thích cậu cả! 】

Tôi bị thúc giục đến mức cất điện thoại và bước tới.

Gõ cửa xe, nửa cúi người nhìn Chu Khai.

“Soái ca, thế nào rồi?”

“Xe không có vấn đề gì cả, cô cảm thấy có chỗ nào không ổn?”

“Chỗ nào cũng không ổn, nếu không tối nay hẹn ở một địa điểm… tôi có thể nói rõ hơn với anh.”

Vừa dứt lời, một giọng nói đột nhiên vang lên trên đầu tôi.

“Không bằng… nói với tôi trước đi.”

Một giọng nói quen thuộc khiến tôi rùng mình toàn thân.

Như một thước phim quay chậm, tôi từ từ ngẩng đầu lên.

Đối diện là khuôn mặt vô cảm c.h.ế.t người của Kỷ Tư Đình.

Chu Khai từ gầm xe bước ra với vẻ mặt lạnh lùng, nhìn thấy Kỷ Tư Đình, hô một tiếng: “Anh trai.”

“Anh trai?!”

Giọng tôi kinh hãi đến mức như bị bóp méo.

Tai sao lại là anh em? Trong sách có nhắc tới à?

Trong sách không có mà.

Lúc này, Kỷ Tư Đình nhìn tôi chằm chằm.

Tôi không nói một lời, nhưng tôi cảm thấy như mình đang toát mồ hôi lạnh chẳng vì lý do gì.

Tiếp xúc lâu như vậy, anh ấy vẫn luôn ôn nhu. Đây là lần đầu tiên ta đối mặt với thái tử gia uy nghiêm như vậy.

Lúc đó, tôi nảy ra ý tưởng, “Ảnh hẳn là Kỷ Tư Đình nhỉ. Yêm là Thiêu Thiêu, em gái song sinh của Nhiên Nhiên.”

Kỷ Tư Đình:…

Kỷ Tư Đình: “Theo tôi về nhà, tôi cho em một cơ hội nữa.”

Tôi:…

4

Tình hình hiện tại vô cùng xấu hổ.

Tôi, Kỷ Tư Đình và Chu Khai, đối diện với nhau

Chu Khai khoanh tay trước ngực, trong miệng ngậm điếu thuốc chưa châm lửa, thích thú xem náo nhiệt.

Kỷ Tư Đình nhìn tôi chằm chằm một cách vô cảm.

Chỉ có tôi vẫn đang cố gắng giãy giụa.

“Anh rể, yêm thực sự là Thiêu Thiêu.”

“Yêm vẫn thường nghe chị yêm khen ảnh. Lần này yêm đến đây để thay mặt cho gia đình ở quê cảm ơn ảnh!”

“Ảnh cũng biết chị yêm không mặc những loại quần áo này mà”

Kỷ Tư Đình nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ. Ngay khi tôi cảm thấy anh ấy bắt đầu buông lỏng lên, muốn nỗ lực hơn nữa để thuyết phục anh ấy hoàn toàn.

Cánh cửa tiệm sửa xe lại bị đẩy ra.

Chỉ nhìn thấy người bạn thân của tôi.

Tiểu thư Hạ Sơ Ức.

Lao vào với mái tóc bù xù và nước mắt trên mặt.

Nhắm thẳng Chu Khai mà đánh đấm.

“Tôi không ngờ anh lại là loại người như vậy, còn dám lén lút với bạn thân tôi sau lưng tôi.”

“Được rồi, nếu anh đã bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa! Về sau chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt, cả đời không gặp mặt nhau.”

Chu Khai vốn đang xem náo nhiệt cũng không nghĩ đây là chuyện lớn.

Sau khi Hạ Sơ Ức nói xong, cô ấy nháy mắt với tôi.

Để tôi đuổi kịp, sau đó chạy trốn cùng cô ấy.

Tuy nhiên, giây tiếp theo, Chu Khai đưa tay ra, từ phía sau nắm lấy cổ áo Hạ Sơ Ức.

Hạ Sơ Ức bị bế lên như một con gà nhỏ.

“Anh đang làm gì vậy, Chu Khai, đồ man rợ, thả tôi xuống ngay lập tức!”

Hạ Sơ Ức đá chân, mặt đỏ bừng.

Vào thời điểm quan trọng này, cô ấy không quên nhờ tôi giúp đỡ: “Nhiên Nhiên, cíu cíuu!”

Sau đó, ánh mắt Kỷ Tư Đình nhìn tôi ngày càng sâu sắc.

Tôi im lặng che mặt lại.

“Anh, em đưa cô ấy về trước.”

“Được.”

Giữa tiếng hét của Hạ Sơ Ức, Chu Khai trực tiếp khiêng người đi.

Đúng vậy.

Là khiêng đi rồi.

Nhìn bóng lưng hai người, tôi không khỏi thở dài.

Người trẻ tuổi, thể lực tốt thật.

“Hâm mộ?”

Ngẩng lên, đối diện với đôi mắt hơi nheo lại của Kỷ Tư Đình.

Bản năng sinh tồn khiến tôi lắc đầu ngay lập tức.

“Này, ảnh nói cái gì vậy! Chồng yêm cũng không kém, yêm có gì mà phải ghen tị!”

Sửa không kịp rồi!

Đệt!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8