Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khi Tôi Và Bạn Thân Cùng Xuyên Sách
Chapter 9

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:49:47 | Lượt xem: 1

9

Tôi cảm thấy mình chia tay Kỷ Tư Đình khá đúng thời điểm.

Vừa đủ thời gian để tôi và Hạ Sơ Ức rời đi.

Để tránh sự xấu hổ khi gặp Kỷ Tư Đình, tôi đã đặc biệt chọn thời điểm anh ấy đang đi làm để lẻn về.

Không ngờ vừa đẩy cửa ra đã thấy Kỷ Tư Đình đang ngồi trên ghế sofa với đôi mắt đỏ ngầu.

“Ba ngày không về, em đã đi đâu vậy?”

Tôi mím môi nói: “Chúng ta chia tay rồi, không liên quan gì đến anh.”

“Tôi đồng ý?”

“Chia tay không phải là ly hôn, không cần chữ ký của hai bên.”

Nói xong tôi đi về phòng thu dọn đồ đạc.

Kỷ Tư Đình đi theo tôi và đóng sầm cửa lại.

“Em không được phép rời đi.”

“Tại sao?”

“Bởi vì em đã lấy đi lần đầu tiên quý giá của anh và en phải có trách nhiệm với anh, lý do này đã đủ chưa?”

Lời nói rơi xuống.

Mọi thứ đều yên tĩnh.

Tôi đã bật chế độ chiến đấu nhưng câu nói này đã trực tiếp đốt cháy CPU của tôi.

“Tôi, vậy thì tôi…”

Kết quả là Kỷ Tư Đình dường như đã tìm được bước đột phá, càng đánh càng hăng.

“Anh đã sai khi nói dối em, nhưng em câu dẫn em trai anh, anh cũng không phải không nghe em giải thích.”

“Sao bây giờ đến lượt anh, em lại trực tiếp phán tử hình?”

“Cho dù có là tử hình thì ít nhất hãy cho anh một cơ hội kháng cáo chứ?”

Tôi không nói.

Kỷ Tư Đình thở phào nhẹ nhõm, giải thích với tôi: “Anh và Cổ Nguyệt đúng là từng yêu nhau. Anh là người đề nghị chia tay, chủ yếu là vì tính cách không hợp. Không có cái gì mà chia rẽ uyên ương, dị quốc kỳ duyên hết, chỉ là quan tâm thể diện của Cổ Nguyệt, không muốn cô ấy khó xử nên mới không chủ động giải thích những tin đồn đó thôi.”

“Vậy tại sao anh lại bí mật gặp cô ấy khi cô ấy quay lại và nói dối tôi rằng anh tăng ca…”

“Ai bí mật gặp cô ấy chứ? Lần gặp ở quán bar đó là lần đầu tiên anh gặp lại cô ấy, thậm chí còn được gọi đến giữa lúc tăng ca. Anh cúi đầu nhìn điện thoại là vì muốn giải thích điều này với em, kết quả đang gõ giữa chừng, Cổ Nguyệt đột nhiên… Sau đó thì em cũng biết rồi đấy.”

Tôi tiêu hóa lời nói của Kỷ Tư Đình rồi nói: “Miệng ở trên mặt anh, tôi không biết sự thật, đương nhiên là anh có thể bịa ra bất cứ điều gì anh muốn!”

Tôi cũng không tin lời nói của một người đàn ông có thể mạnh mẽ hơn cốt truyện.

Ngay cả Chu Khai, người được bình chọn là bạn trai tốt nhất trên mạng, cũng trở thành một kẻ cặn bã như vậy, Kỷ Tư Đình này làm sao có thể tốt hơn được nữa!

Mặc kệ người này, cúi đầu tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Kết quả là Kỷ Tư Đình trở nên nóng nảy, trực tiếp lấy ra một chiếc nhẫn từ trong túi.

“Anh muốn cầu hôn em!”

“Em cho rằng khoảng thời gian này anh bận việc gì!”

Lần này anh ấy làm tôi choáng váng,

Sững sờ tại chỗ.

Kỷ Tư Đình nhìn tôi, nhíu mày.

“Em thực sự nghĩ rằng anh sẽ vô duyên vô cớ mời một người không quen biết tới ở nhà mình sao?”

“Tư An Nhiên tính cách mềm yếu nhút nhát, thấy người sống cũng không dám ngước lên nhìn đối phương, khi mẹ qua đời còn mắc cứng cà lăm, nói lắp nghiêm trọng.”

“Bề ngoài thì em luôn thuận theo anh, nhưng sau lưng thì toàn quỷ tâm tư, cười rộ lên liền giống như hồ ly nhỏ đạt được mục đích. Nói chuyện nhanh mồm dẻo miệng như vậy, nào có nửa điểm giống nói lắp”

Cà lăm?

Nói lắp?

Chuyện xảy ra khi nào?

Cuốn sách c.h.ế.t tiệt này đã tới đâu rồi.

Thấy sự ngạc nhiên của tôi, Kỷ Tư Đình thở dài.

“Vậy nên mới nói, nếu em đọc tiểu thuyết mà bỏ qua cốt truyện chính, suốt ngày chỉ nhìn chằm chằm vào những phần không tốt cho sức khỏe thì khi nào mới có thể thay đổi được?”

“Anh thì hiểu cái gì? Đọc tiểu thuyết không phải là viết luận văn. Cần biết nhiều tình tiết như vậy làm gì, tại sao không xem cho vui…”

Lời còn chưa dứt, vẻ mặt tôi đã dần trở nên kinh hãi.

“Đợi đã, anh vừa nói gì thế?”

Kỷ Tư Đình mỉm cười, đưa tay ra nhéo má tôi.

“Em có biết kỹ năng diễn xuất của mình tệ đến mức nào không? Em có biết để phối hợp diễn với em mệt mỏi như thế nào không?”

“Cho nên, làm sao anh biết…”

Tôi chưa nói hỏi xong thì nghe thấy ‘rầm’ một tiếng.

Cửa phòng ngủ của chúng tôi bất ngờ rơi xuống.

Kỷ Tư Đình phản ứng rất nhanh, phi thẳng tới ôm tôi trong lồng ngực.

Lưng tôi bị va đập mạnh, không khỏi rên lên một tiếng.

Nhìn lên, tôi thấy Hạ Sơ Ức, người kém dũng cảm hơn một hạt gạo và tính cách liều lĩnh hơn một con trăn.

Cầm chiếc cưa máy lớn tìm được đâu đó trên tay, đứng trước cửa giống như một tên xã hội đen đang truy tìm sự sống trong một bộ phim kinh dị của Mỹ.

Cô ấy là người đã đột nhập.

Kết quả là cô ấy sợ hãi đến mức giọng nói run lên.

“Tớ, tớ tưởng cậu bị bá tổng giam cầm, nên muốn đến cứu cậu…”

Rồi nhìn chúng tôi “ôm” nhau.

Cô ấy lại sắp khóc, “T… tớ đến không đúng lúc à?”

Tôi giật giật khóe miệng.

“Rất đúng lúc.”

“Nó đặc biệt phù hợp với tính cách của cậu khi xuất hiện để phá vỡ bầu không khí vào thời điểm quan trọng.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8