Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách
Khổ Qua Nhân Thịt

Khổ Qua Nhân Thịt

Đêm khuya thanh vắng, bóng trăng lờ mờ của những ngày cuối tháng, thấy cành cây bên miệng giếng một bóng nữ đang treo cô cành cây thõng xuống xuống. khi tới gần thì cái bóng nọ đột nhiên đứt dây rơi xuống giếng.

Người cũng hóng chuyện, vì lưng tiếp. Thế nhưng khi lưng thì cái bóng treo lên cây như cũ. Người cũng là rảnh rỗi, cứ trêu đùa với cái bóng treo cổ mãi, cho cái bóng cứ lập lập động tác nhiều . Người là Đạt, một bình thường ở nơi , nghề sông nước, cho nên những chuyện như thế trải qua nhiều. Ban đầu còn sợ mất cả mật, nhưng dần dà cũng thành quen, xem như “ ” buồn chán chơi đùa với một chút mà thôi. 

Những ngày giáp tết, chim cuốc về bên bờ sông kêu nhan nhản. Cái nơi vốn là một cái cồn nhỏ nổi giữa dòng chảy của con sông lớn, mỗi khi đêm về là âm thanh im lặng như tờ, nếu như chim kêu dế hát thì ũng chỉ tiếng sóng đánh bờ mỗi khi gió lớn mà thôi. 

Đạt sinh và lớn lên tại nơi , yêu quý nó, thích cuộc sống của hiện tại. Những tưởng sự yên bình sẽ mãi ở với nơi , nhưng cũng một ngày sự yên bình đó dần mất chỉ bởi vì những đố kị, tham lam, ham của con . 

 

“Mẹ, bữa nay Hùng về đất liền , con đem đồ ăn qua đây ăn cơm chung với cho đỡ buồn.”

Hôm nay là ngày hai mươi lăm tết, nhưng Hoa món khổ qua nhồi thịt. Trong bữa cơm, bà Tam hỏi con gái mới hôm nay nấu món sớm thì Hoa chỉ là cô ăn nên nấu. Bà Tám cũng nghĩ nhiều, trong bữa cơm còn ăn ngon miệng, một bà ăn hết hai trái khổ qua, bà còn cảm thấy món hình như là ngon hơn nhiều so với đây vẫn , vì bà hỏi Hoa: “Món con nấu kiểu gì , ăn thấy lạ miệng mà ngon lắm. Mấy bữa nữa tết con qua chỉ với.”

Hoa chợt chần chừ : “Thật con nấu cũng bình thường, chỉ là cho thêm ít gia vị đặc biệt vô thôi. Mẹ nấu chi cho mắc công, đợi tới hôm đó con nấu nhiều đem qua cho .”