Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khoá em lại
15

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:18:09 | Lượt xem: 1

Ma xui quỷ khiến tôi bước tới, đi tới bên cạnh Lộ Yến, vươn tay nhẹ nhàng bao lấy bàn tay đang nắm thành quyền của anh. Bàn tay kia cũng lạnh như băng.

“Dì, dì về trước đi.” Tôi cúi đầu, kéo Lộ Yến sang một bên, chừa đường ra ngoài.

Người phụ nữ bước hai bước trên đôi giày cao gót đến trước mặt chúng tôi.

Bà ta lấy từ trong túi ra một tấm thẻ, ném xuống đất: “Lộ Yến, chuyện năm đó, con cũng không bị tổn thương, cần gì phải níu lấy không buông? Cho dù con hận mẹ, con cũng mang dòng m.á.u của mẹ. Trừ phi mẹ chết, nếu không con đừng hòng thoát khỏi mẹ.”

Bà ta nói xong liền đi, tôi vội vàng đóng cửa lại.

Tôi xoay người ôm lấy Lộ Yến, thân thể anh lạnh lẽo.

“Không có việc gì, không có việc gì.” Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng anh.

Tình huống hiện tại, thật sự làm cho tôi có chút không biết làm sao. Đây không phải là điều mà một kẻ sợ xã hội như tôi có thể giải quyết.

Lộ Yến ghé vào trên vai tôi, anh đặt mắt kính trong tay đặt lên bàn bên cạnh, chậm rãi cởi bỏ ống tay áo của mình.

Đến rồi đến rồi, lại đến rồi.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ trong một tòa nhà khác hình như có một người đang đứng.

Không! Rèm cửa chưa kéo!

Tôi muốn đẩy Lộ Yến ra kéo rèm cửa sổ một chút, nhưng Lộ Yến ôm eo tôi, gắt gao nhét tôi vào trong n.g.ự.c anh.

“Dạng Dạng, anh rất bẩn.” Lộ Yến ghé vào vai tôi, giọng điệu nhàn nhạt.

Trong lòng tôi đau đớn: “Thầy ơi.”

Tay Lộ Yến ôm eo tôi siết chặt, như muốn tôi hòa làm một thể với anh.

“Ban đầu tôi cảm thấy em sạch sẽ như vậy, không nên là của tôi.” Lộ Yến cọ cọ bả vai tôi. Sau đó một lần lại một lần, tôi nhịn không được.

“Nếu em muốn chạy, tôi cũng chỉ có thể khóa em lại.” Hơi thở Lộ Yến nhẹ nhàng phả lên cổ tôi, giọng nói trở nên khàn khàn: “Khóa em lại, chỉ thuộc về một mình tôi.”

“Được.” Tôi nhẹ nhàng đáp.

Lời này tựa như một cái nút thần kỳ, mỗi lần tôi chỉ cần nói được, Lộ Yến có thể khôi phục bình thường.

Nhưng lần này Lộ Yến không có động tĩnh, anh vẫn ghé vào

trên vai tôi.

“Dạng Dạng, tôi không bình thường.”

Mũi tôi cay cay, tôi biết anh không bình thường.

Tay đặt ở sau lưng anh vỗ nhẹ, tôi nở nụ cười: “Thầy ơi, em cũng không bình thường.”

Lộ Yến buông thắt lưng tôi ra, anh ngẩng đầu nhìn thẳng tôi: “Chu Vũ Kiệt đi lính là do tôi động tay. Bởi vì cậu ta muốn tới gần em.”

Tôi sửng sốt, suy nghĩ một hồi mới nhớ ra Chu Vũ Kiệt là ai.

Thảo nào sau đó lại không thấy cậu ấy đi tìm tôi.

“Nhập ngũ cũng rất tốt, em không thích người khác tới gần mình.”

Tôi nhìn ánh mắt Lộ Yến, tôi rất ít khi nhìn thẳng vào mắt người khác, không biết có phải ánh mắt của tất cả mọi người đều xinh đẹp như vậy hay không. Tôi chớp chớp mắt, hỏi anh: “Trên tờ giấy nhắn của cậu ấy thật sự là hỏi em về bài tập sao?”

Ánh mắt Lộ Yến lóe lên.

“Ừm.” Lộ Yến gật đầu.

Đột nhiên trong đầu tôi nghĩ đến chuyện kia, ánh mắt tôi quét qua Lộ Yến, lại quét qua máy tính trên bàn anh.

Trong đầu tôi lướt qua một lần lịch sử trò chuyện của tôi và Q.

Aaaaaaaaaaaa! Ông trời ơi!

Cả người tôi cứng đờ.

Tôi sống hai mươi mấy năm, chưa bao giờ có bất kỳ khoảnh khắc nào xấu hổ hơn lúc này!

Tôi chậm rãi nở nụ cười xấu hổ: “Thầy… Thầy phát hiện ra Yang là em lúc nào?”

Có thể Lộ Yến không ngờ tôi nói sang chuyện khác nhanh như vậy, anh sửng sốt một chút. Anh vừa cài khuy áo, vừa cười nhìn tôi: “Ngay từ lúc bắt đầu.”

Ngay từ bắt đầu? Bắt đầu từ đâu? Đó là tất cả những gì tôi đã nói với Q và anh ấy biết đó là tôi?

Hu hu hu! Tại sao lại như vậy!

18.

Tôi đi phía sau Lộ Yến, nhìn bóng lưng anh, tôi cắn răng: “Thầy… em nói em không phải Yang, thầy tin không?”

Lộ Yến ngừng lại, anh quay đầu nhìn tôi.

Được rồi, không tin.

Sau này tôi sẽ không bao giờ làm bạn trên mạng nữa!

“Giết người vì tình? “Lộ Yến đi về phía tôi: “Tên khốn lịch sự?”

Tôi nhìn cánh cửa ký túc xá mở rộng cách đó không xa, nói câu “Tạm biệt thầy”, liền vọt tới.

Bởi vì chuyện này, tôi lăn qua lộn lại không ngủ được, sau đó thành công ngã bệnh.

Lúc Phùng Nguyệt đưa điện thoại tới trước mặt tôi, tôi nằm ở trên giường nhìn ảnh chụp trên màn hình, cả người đều tê dại.

Đó là trên diễn đàn của trường chúng tôi, trên ảnh chụp có tiêu đề bắt mắt: Một vài điều cần phải nói giữa vị giáo sư trẻ nhất trường và cô học trò kiêu hãnh của mình.

Ảnh chụp Lộ Yến ôm eo tôi, tựa đầu vào vai tôi.

Tôi nhớ tới lúc ấy mình nhìn thấy trong tòa nhà đối diện vừa hay có một người, người chụp ảnh hẳn là người đó.

“Chỉ có bóng lưng này, làm sao bọn họ biết là thầy Lộ?” tôi cứng ngắc trả điện thoại cho Phùng Nguyệt.

Phùng Nguyệt lại gần: “Cậu còn không biết? Phòng làm việc này đặc biệt dành riêng cho thầy Lộ! Những giảng viên khác làm sao có thể có phòng làm việc riêng được?”

Tôi không biết, thảo nào cho tới bây giờ cũng không có người đến phòng làm việc đó.

Phùng Nguyệt khiếp sợ nhìn tôi: “Không phải chứ, Dạng Dạng. Chuyện xấu giữa cậu và thầy Lộ truyền khắp trường, cậu còn không biết thân phận thầy Lộ sao?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8