Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khoá em lại
27

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:18:22 | Lượt xem: 1

“Chàng trai, bạn gái cậu thật chu đáo.” Người phụ nữ bên giường nói một câu.

Tôi đưa một miếng cơm vào miệng, để che giấu khóe miệng nhếch lên của mình.

Đường Dạng ở một bên đỏ mặt, cô ấy luống cuống chân tay kéo góc áo tôi.

Nếu như tôi lại không mở miệng, cô ấy sẽ xấu hổ đến nổ tung mất, nhìn dáng vẻ của cô ấy như muốn trực tiếp chui vào dưới gầm giường.

“À, đây là sinh viên của tôi, là lớp trưởng lớp tôi.” Sớm muộn gì cũng sẽ là bạn gái của tôi, là vợ của tôi, là người ở bên cạnh cả đời.

Tất cả đều từ từ sẽ đến, chỉ cần cô ấy ở bên cạnh, thân phận gì cũng không quan trọng.

Sau khi xuất viện, tôi từ chối lời đề nghị sắp xếp các giảng viên dạy bù cho Đường Dạng của giảng viên hướng dẫn. Tôi nhìn anh ấy: “Anh nghĩ tôi không thể dạy các môn học khác à?”

Anh ta hơi giật mình: “Không, không phải. Thân thể giáo sư Lộ còn chưa hoàn toàn khôi phục, cần nghỉ ngơi nhiều mới được.”

Tôi liếc anh ta một cái, ngồi xuống vị trí của mình, từ dưới ngẩng lên nhìn hắn: “Thân thể của tôi rất tốt, chuyện này cứ an bài như vậy. Là tôi khiến Đường Dạng bỏ chương trình học một tuần, không cần phiền toái các giảng viên khác.”

Giáo viên hướng dẫn gật đầu lia lịa, từ phòng làm việc lui ra ngoài.

Tuy rằng tôi đến nơi này giảng dạy chưa bao giờ làm lộ thân phận của mình, nhưng hình như tất cả mọi người đều biết. Biết cũng tốt, có thể tránh được phiền toái không cần thiết.

Tôi mở máy tính lại có thể nghe Đường Dạng lẩm bẩm. Ở viện một tuần, cô ấy hẳn là phải có một bụng bực tức muốn phát tán.

Nhưng tôi trăm triệu lần không ngờ chuyện đầu tiên cô ấy muốn châm chọc chính là tôi bị g.i.ế.c vì chuyện tình cảm, đêm hôm đó không biết cô ấy xuất hiện ở bên ngoài rừng cây nhỏ từ lúc nào, cũng không biết cô ấy nghe được bao nhiêu.

Tôi nhìn tin nhắn không ngừng nhảy ra trong hộp thoại, cảm thấy có chút đau đầu.

Tên khốn lịch sự?

Tên khốn?

Ngày mai nhất định phải giải thích rõ một chút với cô ấy mới được.

Đường Dạng tốt đẹp quả nhiên không phải chỉ có một mình tôi có thể nhìn thấy, tôi đứng ở cửa phòng học, nhìn nam sinh kia dưới sự vây quanh của mấy người đi về phía Đường Dạng đứng trong góc.

Ánh mặt trời từ trên cửa sổ chiếu lên người cô ấy, giống như một tinh linh rơi xuống nhân gian.

Nhưng chính cô ấy lại không biết, ngây ngốc nhìn nam sinh trước mặt đưa giấy nhắn cho mình.

Sự ngưỡng mộ trong mắt nam sinh kia còn chói mắt hơn cả ánh mắt ngoài cửa sổ, tôi lạnh lùng gọi một tiếng: “Đường Dạng”.

Quả nhiên thứ tốt đẹp chỉ có khóa lại, mới có thể thuộc về một mình tôi.

Tôi ở trong địa ngục lâu như vậy, thật vất vả mới đợi được một chùm ánh sáng, tại sao lại xuất hiện người đến cướp với tôi? Tôi chuẩn bị lâu như vậy, từng bước từng bước đi về phía cô ấy, dựa vào cái gì cậu ta muốn tranh với tôi?

Ý niệm như vậy nhanh chóng khuếch tán trong đầu, cho đến khi Đường Dạng đẩy cửa đi vào. Cô ấy vừa bước vào, không gian tối tăm giống như được mang vào một chùm ánh sáng.

[Bắt lấy cô ấy, cô ấy chỉ có thể là của mày. Chỉ cần cô ấy đi, mày sẽ rơi xuống địa ngục.] Có một ý niệm điên cuồng kêu gào trong đầu.

Tôi từng bước một đi về phía Đường Dạng, lúc cô ấy ngã vào người tôi, tâm trạng của tôi lay động.

“Chu Vũ Kiệt là ai?” Cô ấy ở trong lòng tôi, giọng nói nho nhỏ, mang theo một chút rung động.

Ngay cả nam sinh kia là ai cô ấy cũng không biết.

Tôi bị lý trí kéo về, nhìn thấy biểu tình hốt hoảng của Đường Dạng có chút hối hận, là tôi không khống chế tốt bản thân.

Tờ giấy của Chu Vũ Kiệt bị tôi lấy đi.

[Có thể là hỏi cậu chuyện bài tập, không phải cậu là lớp trưởng sao?] Tôi đánh xuống một hàng chữ trên màn hình.

Sau đó tôi cầm lấy tờ giấy nhắn bên cạnh, chữ trên tờ giấy có chút khoa trương: [Đường Dạng, tớ thích cậu, thích cậu đã lâu rồi, có thể làm bạn gái của tớ không? – Chu Vũ Kiệt.]

Hai hàng chữ ngắn ngủi trên tờ giấy có vẻ đặc biệt chói mắt.

Bao lâu? Không ai có thể thích cô ấy ngoài tôi.

Tôi bỏ tờ giấy nhắn vào trong ngăn kéo.

6.

Chu Vũ Kiệt nhập ngũ.

Mặc dù do tôi động tay vào việc này nhưng cậu ta cũng có nguyện vọng. Nếu như cậu ấy không có ý nghĩ không an phận đối với Đường Dạng, có lẽ tôi sẽ tôn trọng cậu ấy.

Đường Dạng bắt đầu chủ động đến phòng làm việc của tôi, cô ấy sẽ ngoan ngoãn làm bài tập hoặc đọc sách trên bàn tôi chuẩn bị cho cô ấy.

Từng ngày trôi qua trong yên lặng.

Tôi quay đầu lại nhìn thấy Đường Dạng dưới ánh mặt trời ngoan ngoãn ngồi ở nơi đó, thỉnh thoảng sẽ cảm thấy đây chỉ là một giấc mộng không thuộc về tôi.

Tôi thường xuyên sẽ nghĩ rõ ràng cô ấy cũng là người từ trong bóng tối đi ra, tại sao lại có thể sạch sẽ thuần khiết như vậy? Thuần khiết đến mức ngay cả tôi cũng không nỡ vẽ lên người cô ấy một nét.

Nhưng mà hết lần này tới lần khác có chút người dơ bẩn luôn phải xuất hiện.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8